Chương 22: Học thêm

Gửi cho anh những nỗi nhớ trên đường đi hôm nào

Gửi cho anh những ngày tháng đã từng bình yên

Gửi cho anh những hạnh phúc những niềm tin anh đã quên

Khi đôi ta xa chẳng được bao lâu

Còn đâu cánh hoa phượng thắm rơi vào tay em cười

Còn đâu những trang vở trắng ghi đầy lời yêu thương

Còn đâu ánh mắt nồng ấm vẫn chờ em trên đường như xưa

Chỉ còn góc sân nào lặng yên ...

Gửi cho anh... Nổi nhớ hôm nào..

Gửi cho anh... Yêu thương bình yên

Gửi cho anh .. niềm tin đã vội quên

Khi đôi ta xa chẳng bao lâu

Còn đâu cánh hoa Phượng thắm rơi vào tay em cười

Còn đâu những trang vở trắng ghi đầy lời yêu thương

Còn đâu ánh mắt nồng ấm vẫn chờ em trên đường như xưa***

Chỉ còn góc sân nào lặng yên ... (T/g: chị ấy mới đổi nhạc chuông đó)

Nhạc chuông điện thoại nó bất chợt vang lên, nằm trên giường nó vươn tay nó cầm chiếc điện thoại:

- Thằng con nào dám phá giấc ngủ ngàn vàng của bà vậy?

- Nó nói giọng ngáy ngủ

"Haiz giờ này em còn ngủ sao?"

- Quốc Phong bó tay với tài ngủ nướng kinh khủng của nó

Nghe giọng nói quen thuộc nó choàng tỉnh, nhìn vào màn hình hai chữ Sư Huynh to đùng hiện ra trước mắt nó. Nó vội vàng nhìn sang đồng hồ chỉ mới có 12h (T/g: ngủ tận 12h trưa. Kinh khủng quá). Nó tức giận nói lớn:

- Anh bị gì vậy? Mới có 12h mà anh đã điện thoại cho em rồi, anh có biết là em cần phải ngủ để có sức học ko hả? ............. bla........ bla

- chẳng đợi Quốc Phong nói nó tuôn cho anh một lèo khiến người bên đầu dây kia ko khỏi ngớ người.

" Em thật là tài ngủ, ăn, nói của em giỏi thật"

- Quốc Phong sau khi nghe diễn văn của nó xong, phán một câu

- Anh còn nói. Thôi em ngủ tiếp đây thôi chiều gặp

- Nó nói toan cúp máy thì Quôc Phong vội lên tiếng

"Khoan đã, anh chưa kịp nói gì mà em định cúp máy rồi "

- Quốc Phong than thở

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!