Chương 81: Phiên Ngoại-Toàn Văn Hoàn

Cơ Thiền thật sự đã sống lại!

Suốt một khoảng thời gian sau đó, mỗi khi Tống Quân Du mở mắt ra đều không kìm được mà nhìn chằm chằm vào người đạo lữ bên cạnh, sợ rằng tất cả chỉ là một giấc mộng hão huyền, rồi đạo lữ sẽ lại biến mất không thấy đâu, chỉ để lại bức thần tượng trống rỗng trước núi Thanh Bình Môn.

Hai người đã bàn bạc với nhau, những ân oán từng thuộc về Ma Vương Cơ Thiền đều đã tiêu tan vào khoảnh khắc nàng nhảy xuống từ thần tượng, Cơ Thiền đã dùng phương thức của riêng mình để báo đáp tam giới, những ngày tháng về sau, nàng sẽ chỉ là Cơ Thiền mà thôi.

Vì vậy, Cơ Thiền đã sử dụng thuật che mắt.

Trước mặt người ngoài, nàng mang một diện mạo hoàn toàn mới.

Nàng lấy tên giả là Mộ Tống, bên ngoài xưng là người ngưỡng mộ Tống Quân Du, vượt ngàn dặm xa xôi từ phương xa tìm đến, muốn bái Tống Quân Du làm thầy.

Cái tên Mộ Tống này đã bày tỏ rõ ràng sự luyến mộ của nàng dành cho Tống Quân Du.

Mọi người đều kinh ngạc trước sự nịnh bợ của nàng đối với Tống Quân Du, nhưng vì Tống Quân Du từ sau dịp cuối năm luôn ru rú trong nhà, nên mọi người cũng không biết tình hình cụ thể giữa nàng và Tống Quân Du ra sao, nhìn thấy nàng lúc nào cũng canh giữ ở sân của Tống Quân Du, còn tưởng rằng nàng si tâm muốn bái Tống Quân Du làm thầy, nào có ai ngờ được nàng mỗi ngày chỉ là ở trước mặt Tống Quân Du xun xoe, đêm đến đều lẻn vào tẩm điện của Tống Quân Du, đường đường chính chính ngủ cùng đạo lữ của mình?

Có tu giả thấy nàng cả ngày quấn lấy Tống Quân Du mà mãi không có danh phận, nên đã bóng gió nhắc nhở nàng, trong đó nhiệt tình nhất chính là Liễu Phong

- tên đệ tử khờ khạo kia của Cơ Thiền.

"Mộ Tống à! Chưởng môn thật sự rất tốt, tất cả chúng ta đều yêu quý nàng."

Liễu Phong gãi đầu, kéo Cơ Thiền vào góc tường, vẻ mặt lời nói thấm thía: "Nhưng ta không thể không nhắc nhở ngươi một câu, dường như có một loại quy luật cổ quái nào đó, đệ tử của Chưởng môn, từ người đầu tiên cho đến vị sư tôn nhảy xuống thần tượng cuối cùng của ta, từ đầu đến cuối đều không có kết cục tốt đẹp gì. Ngươi nếu đã ngưỡng mộ Chưởng môn, có thể bái vào môn hạ của những người khác trong Thanh Bình Môn, không nhất thiết phải cứ khăng khăng quấn lấy Chưởng môn!"

"Trong tông môn chúng ta không có những khái niệm tôn ti đó, đến Thanh Bình Môn, chúng ta đều sẽ đối đãi với ngươi như người thân."

Thấy Cơ Thiền không nói lời nào, Liễu Phong lại gãi đầu: "Ta không có ý gì khác, chỉ là trông thần thái của ngươi có chút giống vị sư phụ số khổ kia của ta, ta sợ ngươi sẽ đi vào vết xe đổ của nàng..."

Liễu Phong không nói tiếp được nữa.

Bởi vì Cơ Thiền liếc hắn một cái, cái liếc mắt đó khiến hắn cảm thấy vô cùng sợ hãi, trong phút chốc làm hắn nhớ tới vị sư phụ lạnh lùng khắc nghiệt kia của mình, dọa hắn giật nảy mình ——

Thôi vậy!

Liễu Phong nơm nớp lo sợ nghĩ: Có lẽ những người có diện mạo hơi giống sư phụ đều đem lòng yêu thích kiểu nữ tử như Chưởng môn, mình vẫn là chớ có xen vào việc người khác thì hơn! Nếu vị tân đệ tử này có thể khiến Chưởng môn thoát ra khỏi nỗi bi thống khi sư phụ ngã xuống, thì cũng có thể xem là một chuyện tốt...

Sau đó, cũng không biết Liễu Phong đã tuyên truyền với bên ngoài thế nào, tóm lại, trong một khoảng thời gian rất dài không còn ai đến quấy rầy Cơ Thiền nữa........

Bởi vì cơ thể mới của Cơ Thiền được tạo nên từ Bồ Đề Cốt đúc bằng ma khí, tính tình của nàng dường như cũng trở nên thất thường khó lường hơn trước, d*c v*ng chiếm hữu cũng trở nên đặc biệt kinh người.

Trước mặt người ngoài thì vẫn ổn, Cơ Thiền vẫn duy trì dáng vẻ lạnh lùng ngạo nghễ, mặc cho người ngoài dùng ánh mắt thâm trầm khó đoán để đánh giá, nàng vẫn hờ hững đối đãi như cũ, biểu hiện cực kỳ bình thường.

Tuy nhiên cứ hễ đến ban đêm, vì ma khí của Cơ Thiền vừa vặn cần Vạn Vật Sinh của Tống Quân Du để hóa giải, để tiêu trừ lượng lớn ma khí trong cơ thể Cơ Thiền, dù trong lòng cảm thấy hổ thẹn, Tống Quân Du vẫn phối hợp với phần lớn yêu cầu của nàng.

Mà sau khi nhận ra sự dung túng và trân trọng của Tống Quân Du dành cho mình, Cơ Thiền bắt đầu càng thêm được một tấc lại muốn tiến một thước.

Nàng bày ra đủ mọi cách để khiến Tống Quân Du cảm nhận được sự hiện diện của mình, đặc biệt là khi làm chuyện ấy, Cơ Thiền chơi đùa ra đủ loại chiêu trò, Tống Quân Du căn bản không có đường phản kích, hơn nữa sau khi luyện thành Vạn Vật Sinh, cảm giác của Tống Quân Du càng thêm nhạy bén, khả năng khôi phục của cơ thể cũng tăng cường rất nhiều. Cô chỉ có thể bị động phối hợp, hoàn toàn trở thành người ở phía dưới...

Những ngày như vậy trôi qua rất nhiều hôm, Tống Quân Du cuối cùng cũng chậm chạp tiêu hóa xong sự thật rằng Cơ Thiền vẫn còn sống sờ sờ.

Đã như vậy, thì món nợ nào đó không thể không tính!

Một đêm khuya nọ, Tống Quân Du tỉnh giấc, âm thầm nghiến răng trong bóng tối, xoa xoa cái eo nhức mỏi, hạ quyết tâm.

Giống như sinh viên đi học xa nhà lâu ngày trở về vào kỳ nghỉ hè, sau khi tận hưởng một phen cuộc sống vui vẻ, trải qua một khoảng thời gian được khoản đãi nồng hậu lúc ban đầu, lại đón nhận giai đoạn hòa hợp đầy gian nan với gia đình.

Cơ Thiền cũng bắt đầu trải qua quá trình này.

Khoảng chừng nửa năm trôi qua, đột nhiên vào một buổi sáng khi tỉnh dậy, Cơ Thiền đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng của Tống Quân Du.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!