Rời khỏi sân viện của Vạn trưởng lão, Tống Quân Du lại khôi phục dáng vẻ ngày thường, cười hì hì dẫn Cơ Thiền đi sau núi luyện kiếm.
Lúc chạng vạng, Tống Quân Du gọi dừng sớm hơn thường lệ nửa canh giờ, cô đưa Cơ Thiền trở về phòng, cười đưa cho nàng một cái túi trữ vật: "Đây là lễ vật sư phụ cho ngươi!"
Cô đã sớm chuẩn bị sẵn sàng để thu Cơ Thiền vào cửa, cũng chuẩn bị xong lễ vật. Biết Cơ Thiền không thể dùng linh lực mở túi trữ vật, Tống Quân Du đã cố ý cải tiến thiết kế của nó.
"Ngươi có thấy mấy đường chỉ thêu này không? Chỗ này, chỗ này, còn có hai đường này nữa, ngươi vuốt dọc theo mấy đường này là có thể mở ra..." Tống Quân Du nắm tay Cơ Thiền, chỉ dẫn các đường vân trên túi trữ vật.
Cơ Thiền mím môi, ngửi thấy hương thơm thanh khiết quen thuộc trên người Tống Quân Du, nàng vẫn có chút không thích ứng với sự gần gũi đột ngột này. Trong chớp mắt, túi trữ vật trong tay đã được mở ra.
Đúng như Cơ Thiền dự đoán, Tống Quân Du để rất nhiều thứ bên trong: mấy bộ y phục mới cùng một ít trang sức, đồ ăn vặt, còn có một số phù chú hộ thân, pháp khí, mấy viên linh thạch nhỏ và một khối lưu ảnh thạch.
"Tiểu Thiền, từ nay về sau ngươi chính là đồ đệ danh chính ngôn thuận của ta. Hiện tại sư phụ chưa thể cho ngươi đồ quá tốt, ngươi cứ tạm dùng trước, đợi qua một thời gian nữa ta kiếm được linh thạch sẽ mua thứ khác tốt hơn cho ngươi..."
Tống Quân Du nghiêm túc hứa hẹn, nhưng đây là lần đầu tiên Cơ Thiền phân tâm khi cô đang nói chuyện, ánh mắt nàng dừng lại ở một bộ y phục vân tằm trong túi trữ vật.
Thời gian qua Tống Quân Du đã mua cho nàng rất nhiều xiêm y, ngược lại bản thân cô dường như luôn chỉ mặc đồng phục đệ tử trong môn phái.
Cơ Thiền vẫn nhớ rõ dáng vẻ lần đầu tiên nhìn thấy Tống Quân Du. Trong con ngõ tối đen như mực, Tống Quân Du mặc vân tằm y quay người lại, quanh thân sáng rực không tì vết, tiên tư dật mạo, tựa như vầng trăng giữa trời.
Khoảnh khắc đó, Cơ Thiền đang mơ màng chỉ cảm thấy mình đã gặp được tiên nhân.
Tống Quân Du mặcvân tằm y rất đẹp.
Cái áo đó đã lây dính máu của Cơ Thiền, lúc ấy Tống Quân Du luôn miệng bắt nàng đền bộ áo đó. Sau khi được cứu về, Cơ Thiền tỉnh lại trong phòng Tống Quân Du, ôm bộ y phục vân tằm đã thử giặt sạch vết máu nhưng thế nào cũng không sạch được.
Sau đó khi Tống Quân Du trở về đã thu lại bộ áo, không nhắc đến chuyện này nữa.
Lúc này, vân tằm y trong túi trữ vật rõ ràng được sửa lại từ bộ đó, cô đã cắt bỏ phần vạt áo bị dính máu, may thành kích cỡ phù hợp với Cơ Thiền...
Cơ Thiền cũng không biết tại sao, nhìn vân tằm y trông như mới tinh kia, trong lòng nàng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác chua xót mềm mại kỳ lạ, nàng nhịn không được đưa tay sờ lên ngực.
Tống Quân Du đã quen với sự trầm mặc của Cơ Thiền nên không chú ý tới sự khác lạ của nàng. Cô ngẩng đầu nhìn về phía hoàng hôn đã buông xuống một nửa, quay đầu cười nhìn Cơ Thiền, đưa cho nàng một chiếc mạc li.
*Mạc li (䍦) là một loại mũ có rèm che của người xưa.
"Ngày tốt thế này, chúng ta tự nhiên phải ăn một bữa thật ngon để chúc mừng!"
Phía chân trời một mảnh cam vàng, núi xa mông lung, Tống Quân Du cũng đội mạc li lên, bước lên phi kiếm đưa Cơ Thiền xuống núi vào thành.
Thời gian qua Cơ Thiền đã đọc một số y thư, Tống Quân Du đầu tiên đưa nàng đến tiệm linh dược, mua một số dược liệu cơ bản bỏ vào túi trữ vật để nàng thuận tiện tập luyện dược.
Sau đó hai người đi dạo chợ đêm.
Thành thị ban đêm giăng đèn kết hoa, du khách như dệt. Cơ Thiền không thích ứng được với bầu không khí náo nhiệt như vậy, nhưng Tống Quân Du lại như cá gặp nước. Thấy thứ gì hay, thứ gì ngon cô đều một mực nhét vào lòng Cơ Thiền, nếu không phải nàng ngăn cản, cô thậm chí còn muốn mua thêm cho nàng mấy bộ xiêm y xinh đẹp.
Đến khi tới tửu lầu, hai tay Cơ Thiền đã xách đầy đồ đạc: tay trái xách một chiếc hoa đăng hình con thỏ sống động như thật, tay phải cầm mấy xâu kẹo nặn và kẹo hồ lô...
Bản thân thế này trông thật ngốc nghếch hết chỗ nói!
Cơ Thiền dưới lớp mạc li không vui mím môi, trong lòng tràn ngập sự thiếu kiên nhẫn, trong đầu lướt qua vô số cách để thoát khỏi cảnh tượng xấu hổ này. Tuy nhiên, vừa nhớ tới bộ y phục vân tằm đã bị cắt sửa, nghe giọng điệu vui vẻ của Tống Quân Du... Cơ Thiền cuối cùng vẫn kiềm chế sự bực bội, an phận đi theo sau cô.
Tống Quân Du rõ ràng rất thích náo nhiệt, tại sao quanh năm suốt tháng lại ru rú trong núi sâu, đóng cửa không ra ngoài?
Cơ Thiền đánh giá Tống Quân Du vài lần, nhưng cô không phát hiện ra ánh mắt đó. Cô đã đặt phòng trước ở tửu lầu, sau khi thức ăn được dọn lên liền tháo mạc li, hứng thú bừng bừng bắt đầu ăn uống thỏa thích.
Nhìn thấy Tống Quân Du gọi một bàn đầy thức ăn, trong lòng Cơ Thiền nảy sinh dự cảm không lành.
Quả nhiên, thức ăn Tống Quân Du gắp cho Cơ Thiền chất thành ngọn núi nhỏ. Cơ Thiền còn đang nỗ lực tiêu hóa thức ăn trong bát, Tống Quân Du đã ăn no căng, ngả người ra ghế, không chút hình tượng vỗ vỗ bụng, nhìn Cơ Thiền cười hì hì đầy vẻ thần bí:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!