Tống Quân Du chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ hôn mê lâu như vậy.
Cô sửng sốt trong một chớp mắt, ôm chặt lấy Cơ Thiền, một mặt trấn an nàng: "Có lẽ dạo gần đây ta chịu kinh hãi quá độ, cho nên mới nghỉ ngơi hơi lâu một chút," mặt khác lại dùng linh lực bắt đầu tra xét tình trạng thân thể của chính mình ——
Thân thể cô không xuất hiện điều gì bất thường, ngoại trừ trái cây trên cái cây nhỏ trong linh phủ dường như lại chín thêm một chút, còn lại so với tình trạng trước đó cũng không có gì khác biệt.
Nhìn thấy trái cây trên cây nhỏ, Tống Quân Du lại nghĩ tới cuộc đối thoại trong mộng.
Nếu như không có gì sai sót, thanh âm trong mộng kia hẳn là đến từ vị chân thần cuối cùng trên thế gian.
Những giấc mộng này cổ cổ quái quái, nhưng dường như đều chỉ đại diện cho những chuyện từng phát sinh, phảng phất như vượt qua cả luân hồi......
Nhớ tới tất cả những gì đã mơ thấy, Tống Quân Du lập tức trừng lớn mắt nhìn về phía Cơ Thiền: "Tiểu Thiền, tất cả chuyện này đều là một âm mưu! Bồ đề cốt nguyên bản là vì áp chế trọc khí mới phân tán khắp nơi, Phật tử và bọn họ thu thập bồ đề cốt, dời bồ đề cốt khỏi vị trí ban đầu, cho nên những năm gần đây, trọc khí trên thế gian mới càng thêm nồng đậm......"
"Chúng ta nhất định phải ngăn cản bọn họ tìm được toàn bộ bồ đề cốt, nếu không mọi chuyện sẽ trở nên không dám tưởng tượng nổi!"
Cơ Thiền trầm mặc nhìn cô một cái, tựa hồ không rõ cô từ đâu mà biết được tin tức này, nhưng có lẽ do ánh mắt Tống Quân Du thực sự quá mức vội vàng, đôi mắt Cơ Thiền tối sầm lại, cũng không truy hỏi, mà cầm lấy xấp công báo đặt ở đầu giường Tống Quân Du đưa tới ——
"Quân Quân, đã muộn rồi!"
"Ngay từ ba ngày trước, từ Từ Bi Tháp đã truyền ra tin tức, nói rằng Phật tử đã gom đủ bồ đề cốt, hơn nữa đã biết được nơi đi đại khái của Tùng Tuy Sơn, mời tu giả khắp nơi cùng nhau đi tới núi sâu tìm kiếm Tùng Tuy Sơn."
"Các tiên môn thỉnh Phật tử bình phán những phân tranh cũ mới của Tiên giới trong những ngày qua. Phật tử khó lòng quyết đoán, liền đề nghị nói để những đệ tử tiên môn ủng hộ tân pháp, đối xử bình đẳng với Ma tộc đều lưu lại trong Vô Căn Thành, ở trong Vô Căn Thành thực tiễn và hoàn thiện cái gọi là pháp luật của bọn họ, một tháng sau lại đến bình phán, nếu có thể thi hành, thì lại cân nhắc đi đến những địa phương còn lại để thi hành."
"Lâm Anh cùng những đệ tử dự thi còn lại vốn dĩ nghe lệnh quyết định hồi môn, nhưng không biết Phật tử đã nói gì với bọn họ, bọn họ cũng đã đi vào bên trong Vô Căn Thành."
"Chuyện này không thể trách bọn họ," Tống Quân Du nghe đến đó, cười khổ thở dài, không ngờ tới trong mấy ngày mình hôn mê tình thế lại phát sinh thay đổi lớn như vậy: "Hắn ở Thanh Bình Môn mai danh ẩn tích bao nhiêu năm qua, là kẻ hiểu rõ nhân tâm nhất, tự nhiên hiểu rõ tập tính của mỗi người, thuyết phục Lâm Anh và bọn họ cũng không khó."
"Đây cũng không hẳn là chuyện xấu, đại để là hắn cùng Tầm Chân Thượng nhân trong lòng vẫn còn vài phần hoài niệm đối với Thanh Bình Môn, muốn vì Thanh Bình Môn mà lưu lại một ít nhân tài có thể đào tạo."
Bàn tay Cơ Thiền đang ôm eo Tống Quân Du siết chặt lại, nàng mím môi: "Đại bộ phận người còn lại của tiên môn ngày hôm kia đã xuất phát. Ngoại trừ những người bị bọn họ giữ lại trong Vô Căn Thành, những người còn lại đều đã vào núi sâu, nhìn vị trí, tựa hồ là thẳng hướng Thanh Bình Môn mà đi......"
Tống Quân Du không ngờ sẽ nghe được tin tức này, đột nhiên trừng lớn mắt.
"Chuyện này so với tưởng tượng của ta còn đến sớm hơn một chút."
"Nhưng có lẽ, đây chính là số mệnh mà ta vốn dĩ phải gánh chịu."
Khác với sự hoảng loạn của Tống Quân Du, biểu tình của Cơ Thiền trông lại cực kỳ bình tĩnh, Tống Quân Du nhìn dáng vẻ của Cơ Thiền, không hiểu sao, lòng càng thêm hoảng loạn, nhịn không được nắm chặt lấy tay Cơ Thiền.
Lúc này Tống Quân Du mới phát hiện, Cơ Thiền lúc này đã là một bộ dáng chuẩn bị chinh phạt, mái tóc đen của nàng một lần nữa lại biến thành màu trắng, bên hông vẫn treo thanh Bạc Li kiếm mà Tống Quân Du đã luyện chế cho nàng, nhưng khác với vẻ hào quang rực rỡ trước kia, thanh Bạc Li kiếm lúc này quanh thân đen kịt, cả thanh kiếm như thể được ngâm trong mực nước, mang theo vài phần mỹ cảm cổ quái.
Bạc Li kiếm nghiễm nhiên cũng đã biến thành tà kiếm.
Mà nơi Tống Quân Du đang nằm lúc này, đã không còn là ma cung âm u lạnh lẽo, cô dường như đang ở trong một loại phi hành pháp khí, pháp khí này nhanh như điện chớp, không ngừng lao về phía trước, so với phi hành pháp khí năm đó cô làm cho Cơ Thiền thì lớn hơn gấp mười lần không chỉ.
Đây là......
"Quân Quân, trên thuyền này còn có một con thuyền nhỏ, có thể chở nàng đi Vô Căn Thành," Tống Quân Du không nói gì, ánh mắt đầy vẻ hỏi han nhìn về phía Cơ Thiền.
Cơ Thiền lặng im một hồi, khàn giọng mở miệng, phá vỡ sự yên lặng: "Nếu ta không đoán sai, những người bị hắn giữ lại trong Vô Căn Thành là những người hắn đã chọn kỹ cho thế giới này, hắn đã thẩm phán qua, là những người thích hợp để sống sót, nàng hợp ý hắn như vậy, hắn khẳng định sẽ rất vui lòng nhìn thấy nàng tiến vào bên trong Vô Căn Thành......"
"Sau đó thì sao? Ta trốn vào trong Vô Căn Thành, sau đó co đầu rút cổ ở đó, trơ mắt nhìn đạo lữ của mình chạy tới cùng hắn nhất quyết tử chiến?" Tống Quân Du tức giận đến bật cười.
"Dựa vào cái gì mà để hắn tới quyết định ai sống ai chết?"
Tống Quân Du nhìn Cơ Thiền đang trầm mặc, nghiến răng nghiến lợi: "Tiểu Thiền, hiện giờ ta mới là thiếu chưởng môn của Thanh Bình Môn, phụ thân ta còn đang bế quan ở hậu sơn Thanh Bình, nếu mục tiêu chuyến này của bọn họ là Thanh Bình Môn, tất nhiên phải do ta đứng ra hòa giải với bọn họ......"
"Ngươi nếu dám lén lút đưa ta về Vô Căn Thành ——"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!