"Thiên hạ võ công, duy khoái bất phá."
*triết lý võ thuật kinh điển, hàm ý rằng trong mọi chiêu thức, tốc độ là yếu tố quan trọng nhất để chiến thắng
Áp dụng vào kiếm tu ở Tu chân giới, câu nói này cũng hoàn toàn chính xác.
Từ xưa đến nay, Tu chân giới luôn có kiếm tu đông đảo nhất. Một mặt là bởi vì kiếm tu một khi tu luyện đến mức độ nào đó, về sau liền không cần mượn dùng ngoại lực, bản thân chính là vũ khí; mặt khác, dù cho thiên phú của tu giả có thiếu sót, khi kiếm thuật được luyện đến mức xuất thần nhập hóa qua năm dài tháng rộng, thậm chí có thể đạt được hiệu quả vượt cấp tác chiến, cho nên không ai dám coi thường kiếm tu.
Tống Quân Du trước đó thực chất đã cân nhắc qua việc để Cơ Thiền tu luyện, rốt cuộc gương mặt kia của Cơ Thiền lưu lại phàm trần thật sự quá nguy hiểm. Dù cho Cơ Thiền khi tu luyện không dùng được linh lực, nhưng khi kiếm chiêu đã thành thạo, nàng vẫn có thể tự bảo vệ bản thân.
Hơn nữa Tu chân giới không chỉ có mỗi kiếm thuật, trong lúc tu luyện kiếm thuật, Cơ Thiền có thể tu luyện thêm những loại công pháp linh hoạt như trận pháp, phù thuật.
Nhưng lúc đó Cơ Thiền trông thật sự quá yếu ớt.
Cơ Thiền đã chịu rất nhiều khổ cực, nếu nàng bước lên con đường tu hành, dựa theo thể chất của nàng, khẳng định sẽ còn phải chịu nhiều đau đớn hơn. Tống Quân Du không đành lòng nhìn nàng lại phải chịu tội, hơn nữa Cơ Thiền cũng đã chọn đi đến thế gian, nghĩ rằng nàng có thể sống một cuộc đời bình lặng an ổn cũng tốt, nên cô đã từ bỏ ý định để nàng ở lại Tu chân giới.
Tống Quân Du cũng không ngờ tới, mới qua nửa tháng, sự việc đã phát triển đến mức dự đoán xấu nhất của cô —— sắc đẹp của Cơ Thiền khiến người khác nảy sinh lòng tham.
Nhìn thấy cây trâm Cơ Thiền đang kề sát má, tim Tống Quân Du như vọt lên tận cổ họng!
Trong khoảnh khắc này, Tống Quân Du bỗng nhớ về bản thân mình ở hiện đại: Sau khi cha mẹ qua đời, cô bị ông nội đuổi ra khỏi nhà. Giữa cơn mưa tầm tã, vừa mệt vừa đói, cô không nhịn được mà đưa tay ra ở cửa hàng bánh mì, lại bị nhân viên cửa hàng túm lấy cổ áo ——
"Hung dữ cái gì mà hung dữ! Mày làm con nhà tao sợ rồi!"
Tống Quân Du đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ cảm giác quẫn bách và sợ hãi lúc đó. Nếu không phải dưỡng mẫu khi ấy đứng ra giúp cô trả tiền, sau đó nhận nuôi và cung cấp cho cô ăn học, cô cũng không biết kiếp trước mình sẽ trở thành bộ dạng gì: Có lẽ sẽ như một vũng bùn lầy, hoàn toàn chìm sâu xuống đáy xã hội, hoặc có lẽ ở một góc khuất vô danh nào đó, lặng lẽ biến mất khỏi thế gian này......
Cô đã từng trải qua cực khổ của nhân gian, cũng từng nhận được thiện ý quý giá nhất, cho nên cô cũng nguyện ý trong phạm vi khả năng của mình, truyền lại phần thiện ý này cho người khác.
Hiện giờ Cơ Thiền đến hủy dung cũng không sợ, tự nhiên sẽ không sợ hãi cái lạnh thấu xương trong quá trình tu luyện.
Ngay lúc này, Tống Quân Du lại nảy ra ý định thu đồ đệ: Trong nguyên tác, nam nữ chính chỉ khen ngợi người của Thanh Bình Môn khí vũ phi phàm, ai nói khí vũ phi phàm nhất định phải có tu vi xuất chúng? Với dung mạo tuyệt đỉnh như Cơ Thiền, đến lúc đi tham gia tiên môn đại bỉ, chắc chắn vẫn có thể khiến nam nữ chính chú ý.
Hiện tại, chỉ xem bản thân Cơ Thiền lựa chọn thế nào!
Dưới ánh mắt chú mục của Tống Quân Du, Cơ Thiền mím chặt môi, nàng dường như vẫn chưa kịp phản ứng, đôi mắt xinh đẹp đong đầy vẻ mê mang.
Tống Quân Du cũng không thúc giục nàng, chỉ đem dự tính của mình từng chút một nói cho nàng nghe:
"Ngươi tuy rằng trong thân thể vô pháp tích tụ linh lực, nhưng nói không chừng tương lai sẽ có phương pháp khác. Hơn nữa, tu luyện cũng không phải chỉ có mỗi con đường kiếm tu, dù không được đi chăng nữa, ngươi học được một ít thuật phòng thân cơ bản, sau này người bình thường cũng không dám dễ dàng bắt nạt ngươi......"
"Còn những việc khác, ngươi không cần lo lắng," Tống Quân Du nghĩ đứa nhỏ này vốn cẩn thận, có lẽ sẽ vì sợ tạo thành gánh nặng cho cô mà không đồng ý cùng cô về môn phái, vì thế cô cầm túi linh thạch căng phồng lên, cười nói với nàng: "Ngươi là ngôi sao may mắn nhỏ của ta, sau khi quen biết ngươi, ta đã kiếm được không ít linh thạch. Ngươi cứ yên tâm đi theo ta tu luyện, ta vẫn nuôi nổi ngươi......"
Theo lời kể của Tống Quân Du, Cơ Thiền cắn chặt môi dưới, mọi cảm xúc trong mắt không ngừng biến ảo, cây trâm trong tay từ từ hạ xuống.
Tống Quân Du đi tới cầm lấy cây trâm, dắt tay nàng, Cơ Thiền nhắm mắt lại, không hề giãy giụa.
Từ khi tỉnh lại đến nay, ở bên cạnh Tống Quân Du là khoảng thời gian nàng sống an ổn nhất, mà tương lai mà Tống Quân Du miêu tả cho nàng là một cảnh tượng tốt đẹp đến mức nàng không dám nghĩ tới.
Dù trong lòng cảm thấy không thể tin được, nhưng lời của Tống Quân Du giống như một bát mỹ vị đưa tới vào khoảnh khắc cận kề cái chết, tuy rằng bên trong có thể trộn lẫn độc dược, nàng lại không thể khước từ.
Tống Quân Du có phải là đang dỗ dành nàng không?
......
Nàng lặng lẽ đi theo Tống Quân Du ra ngoài vài bước, nhìn thấy vầng trăng tròn như chiếc mâm bạc trên chân trời, bên ngoài là mấy gã đàn ông nằm la liệt, cùng với thanh phi kiếm của Tống Quân Du đang lượn vòng trong sân...... Trong lòng nàng vẫn tràn ngập một cảm giác không chân thực. Đến khi phản ứng lại, nàng đã dừng bước, lay lay bàn tay của Tống Quân Du ở phía trước ——
"Vì cái gì?"
Nàng mở lòng bàn tay Tống Quân Du ra, từng nét từng nét viết lên đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!