Chương 49: (Vô Đề)

Rõ ràng ngày mưa là lúc ngủ say, nhưng đêm nay Tống Quân Du lại ngủ không yên giấc, luôn cảm thấy khi ngủ nóng bức lạ thường, thậm chí có chút khó thở.

Hơn nữa trong núi dường như có sâu, lúc Tống Quân Du đang ngủ, cảm giác trên cổ tựa hồ bị sâu nhỏ cắn một cái.

Cô muốn đập chết con sâu nhỏ kia, nhưng dược hiệu của An Thần Hoàn dường như quá mạnh, Tống Quân Du thế nào cũng không tỉnh lại được.

May mắn là về sau con sâu kia không tới nữa, dù vẫn còn hơi nóng nhưng nửa đêm về sáng Tống Quân Du rốt cuộc cũng ngủ yên ổn hơn một chút.

Sáng ngày thứ hai khi Tống Quân Du tỉnh dậy, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Cơ Thiền đang ngủ.

Cơ Thiền ngủ trên giường hàn ngọc, lớp sa mỏng trên người không biết sao lại trượt xuống, để lộ ra đường cong dáng người mê người, hình ảnh nhìn qua vô cùng tốt đẹp.

Sáng sớm đã nhìn thấy cảnh tượng khiến người ta máu nóng sục sôi như thế, chút buồn ngủ còn sót lại của Tống Quân Du lập tức tiêu tan sạch sành sanh, nhận ra là phi lễ chớ nhìn, Tống Quân Du lập tức cụp mắt xuống.

Trong lòng nhất thời lại không thể ức chế mà nảy sinh chút lo lắng ——

Cơ Thiền cái gì cũng tốt, chỉ là quá thiếu cảnh giác, sáng sớm lại để lộ ra dáng vẻ này, đám người trong tu chân giới bên ngoài kia đều là hạng ăn tạp không kiêng dè gì, cũng may nàng gặp được chính là mình, nếu rơi vào mắt kẻ khác, hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Tống Quân Du lại một lần nữa nhọc lòng vì đứa đồ đệ quá mức lương thiện đến mức không hợp với tu chân giới hỗn loạn này, cô đỏ mặt nhẹ bước đi tới trước giường Cơ Thiền, nỗ lực lờ đi cảnh tượng trước mắt để kiểm tra thương thế cho nàng ——

Tố chất thân thể của Cơ Thiền tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của Tống Quân Du, qua một đêm, vết thương trên người Cơ Thiền đều đã bắt đầu khép miệng, nếu cứ tiếp tục đà này, không tới ba ngày vết thương của nàng đều có thể kết vảy.

Tống Quân Du nhẹ nhõm thở phào, nghĩ thầm thân thể xinh đẹp thế này không thể để lại sẹo, lại nhớ tới Cơ Thiền dường như không chịu được đau, liền quyết định nhân lúc nàng còn đang ngủ mà giúp nàng bôi thuốc là tốt nhất.

Tống Quân Du lấy thuốc bột ra, cẩn thận từng li từng tí rắc lên vết thương của Cơ Thiền...

Tống Quân Du vừa bôi thuốc vừa để ý dáng vẻ của Cơ Thiền, Cơ Thiền vẫn luôn hôn mê, gò má hơi ửng hồng, dù đôi mày nhíu chặt nhưng vẫn chưa tỉnh lại.

Tống Quân Du cũng không biết vì sao, đột nhiên lại thấy hơi khẩn trương.

Cô cẩn thận đẩy nhanh tốc độ bôi thuốc, đến vết thương cuối cùng, trong lòng vừa nhẹ nhõm định thu hồi bình thuốc thì Cơ Thiền lại mở bừng mắt mà không hề có điềm báo trước.

Có lẽ vì vừa tỉnh dậy nên mắt Cơ Thiền vẫn còn phủ một tầng sương mù, nàng ngơ ngác nhìn Tống Quân Du, đôi mắt chứa đầy những cảm xúc mãnh liệt chưa từng xuất hiện trước đây, dường như là nhớ nhung, lại dường như là oán hận...

Cơ Thiền trước mắt trông vô cùng xa lạ, Tống Quân Du không tự chủ được mà ngẩn ra một chút, không chắc chắn gọi một tiếng: "Tiểu Thiền?"

Tiếng gọi này giống như một tín hiệu, đánh thức Cơ Thiền đang ngẩn ngơ.

Đôi mắt Cơ Thiền sáng lên, nàng ngồi bật dậy nhào về phía Tống Quân Du, ôm chặt lấy cô, vùi đầu vào cổ cô.

"Sư phụ, có phải ta lại đang nằm mơ không?"

Cơ Thiền ôm chặt lấy Tống Quân Du, cả cơ thể dường như đều treo trên người cô, thân hình nàng cực kỳ gầy gò, trông mềm mại như không xương, Tống Quân Du thế nào cũng không thoát ra được.

Tống Quân Du không dám chạm vào Cơ Thiền vì sợ nảy sinh thêm nhiều ngượng ngùng, chỉ có thể đỏ mặt mặc kệ Cơ Thiền giống như yêu tinh hóa hình mà ôm lấy mình, thổ lộ tâm tình ——

"Sư phụ, chỉ cần ngươi có thể tỉnh lại, ta làm gì cũng được!"

Cơ Thiền dường như đắm chìm trong quá khứ, cho rằng Tống Quân Du vẫn chưa tỉnh, trong mắt ngấn lệ, ánh mắt đáng thương nhìn cô, tràn đầy sự quyến luyến vô bờ.

Khoảnh khắc này Tống Quân Du thậm chí nảy sinh một loại cảm giác, chỉ cần cô lên tiếng yêu cầu, Cơ Thiền thậm chí có thể lập tức vung kiếm tự sát.

Đôi môi đỏ của Cơ Thiền gần ngay trước mắt, dường như chỉ cần cúi đầu là có thể chạm tới...

Sự đả kích từ sắc đẹp trước mắt quá lớn, Tống Quân Du có một khoảnh khắc cũng choáng váng đầu óc, nhịn không được đưa tay ôm lấy eo Cơ Thiền.

Nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào da thịt Cơ Thiền, Tống Quân Du liền tỉnh táo lại, giống như bị lửa đốt mà vội vàng rụt tay về ——

Sự áy náy vô tận lại một lần nữa dâng lên trong lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!