Sau khi bước đầu khôi phục được thể lực, Tống Quân Du càng thêm hăng hái, tiếp tục kiên trì thử nghiệm khôi phục sức lực cơ thể, tay chân cũng dần trở nên linh hoạt hơn.
Cùng lúc đó, dưới sự khua tay múa chân của cô, Cơ Thiền không còn suốt ngày nhìn chằm chằm cô nữa, nhưng rõ ràng nàng vẫn chưa thực sự yên tâm. Nàng lấy cớ Tống Quân Du vẫn chưa hoàn toàn bình phục, mấy ngày nay vẫn cùng Tống Quân Du chung chăn chung gối, mỗi đêm đều truyền linh lực cho cô.
Biết Cơ Thiền muốn mình an tâm tĩnh dưỡng, Tống Quân Du cũng không hỏi han chuyện bên ngoài nữa, cứ thế trôi qua thêm hơn nửa tháng.
Một ngày nọ, Cơ Thiền trở về rất muộn, nàng vẫn im lặng đứng tựa góc tường như mọi khi, nhìn Tống Quân Du vịn vách tường chậm rãi dạo bước, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Ta có việc phải ra ngoài một chuyến."
Trái ngược với vẻ bình tĩnh của Cơ Thiền, Tống Quân Du nhất thời trở nên phấn khích —— đây chính là thời điểm tốt nhất để cô chứng minh mình không phải là gánh nặng!
Tống Quân Du lập tức quay người, nở một nụ cười trấn an với Cơ Thiền, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn nàng, cố gắng ra hiệu rằng mình không có vấn đề gì, sau này một mình cũng có thể tự chăm sóc bản thân.
Nhưng ngoài dự tính của Tống Quân Du, khi Cơ Thiền chạm phải ánh mắt cô, nàng trông không hề vui vẻ, thậm chí còn hơi nheo mắt lại, nhìn chằm chằm cô hồi lâu.
Nụ cười bên môi Tống Quân Du dần tan biến, cô không khỏi ngẩn ngơ: Tâm tư của đồ đệ này thật sự ngày càng khó đoán!
Kể từ khi tỉnh lại, Cơ Thiền đã trở nên có chút khó lòng nắm bắt......
Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Tống Quân Du, biểu cảm của Cơ Thiền lập tức khôi phục vẻ bình thản.
Nàng chậm rãi đi đến bên cạnh Tống Quân Du, đưa tay nắm lấy tay cô, đỡ cô ngồi xuống giường, rồi lại lên tiếng khuyên nhủ như trước: "Đêm đã khuya, sư phụ nên nghỉ ngơi thôi."
Miệng thì nói vậy, nhưng sau khi Tống Quân Du nằm xuống, Cơ Thiền một mặt truyền linh lực cho cô, một mặt nằm phía sau cô khẽ nói: "Ta nhớ lần trước cùng sư phụ ra ngoài, người đã nhét đầy một đống pháp bảo phù triện vào túi Càn Khôn của ta."
"Lần này ta rời núi tuy không đến mức quá nguy hiểm, nhưng trên đường đi gian nan hiểm trở, trong lòng thực sự có chút bất an......"
Tống Quân Du vốn đã hơi buồn ngủ, nghe thấy lời này liền trợn tròn mắt, không còn tâm trí đâu mà ngủ nữa.
Cô không nhịn được mà chậm rãi xoay người lại, nhìn về phía Cơ Thiền.
Quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ, cô rất muốn hỏi xem Cơ Thiền có thể không đi được không, nhưng nhất thời lại chẳng thể thốt ra lời, chỉ có thể nhấc ngón tay, khó khăn muốn viết chữ lên người Cơ Thiền......
Cơ Thiền dường như nhìn thấu tâm tư của Tống Quân Du, nàng nắm lấy bàn tay đang giơ lên của cô.
"Sư phụ, ta không thể không đi, chuyện này chỉ có thể do ta giải quyết."
Cơ Thiền nhìn sâu vào mắt Tống Quân Du, nhỏ giọng nói.
Từ nhỏ Cơ Thiền đã là một đứa trẻ có chừng mực, nàng đã nói nhất định phải đi, thì hẳn là có lý do không thể thoái thác.
Nếu chuyện này đã là định cục, vậy có cách nào để giúp đỡ Cơ Thiền đây?
Tống Quân Du nhớ tới túi Càn Khôn của mình, năm đó khi đi cứu Trịnh Phục, cô đã chuẩn bị rất nhiều pháp thuật phù chú, sau đó ngất đi nên vẫn chưa dùng hết. Mấy ngày trước, Tống Quân Du đã thấy túi Càn Khôn của mình đặt ở đầu giường.
Hiện giờ cô không có năng lực mở túi Càn Khôn, nhưng Cơ Thiền thì có, cô đã sớm trao quyền mở túi cho nàng rồi.
Nghĩ đến đây, Tống Quân Du lập tức chậm chạp đưa tay ra, cố sức tháo túi Càn Khôn bên hông xuống, đặt vào tay Cơ Thiền.
"Đa tạ sư phụ."
Ý đồ của Tống Quân Du quá rõ ràng, Cơ Thiền cầm lấy túi Càn Khôn, hơi nhướng mày nhìn cô một cái. Nàng vẫn không cười, nhưng đôi mày sắc sảo lại thoáng hiện vẻ phong lưu.
Dù Cơ Thiền không nói rõ, nhưng Tống Quân Du vẫn bản năng nhận thấy tâm trạng của nàng dường như đã tốt hơn đôi chút.
Tâm trạng Tống Quân Du cũng khá lên: Hiện giờ cô vẫn có thể giúp đỡ Cơ Thiền, chứng minh cô không phải là một người sư phụ phế vật hoàn toàn.
Lần rời núi này, chắc hẳn trong lòng Cơ Thiền cũng có chút thấp thỏm! Thế nên một Cơ Thiền vốn kiệm lời như vàng thời gian qua mới chịu mở lòng tâm sự với cô.
Là một người sư phụ tận chức tận trách, hiện giờ Tống Quân Du không thể dùng ngôn ngữ để xua tan nỗi sợ hãi trong lòng Cơ Thiền, nhưng cô tự có cách của riêng mình ——
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!