Chương 46: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau khi tỉnh lại, trời vừa mới tờ mờ sáng, bên cạnh cô đã không còn bóng dáng Cơ Thiền.

Nếu theo thói quen trước kia, Tống Quân Du chắc chắn sẽ không thức dậy sớm như vậy, kiểu gì cũng phải ngủ nướng thêm một chút.

Thế nhưng sau một thời gian dài hôn mê, giờ đây Tống Quân Du mới cảm nhận được cuộc sống lúc tỉnh táo tốt đẹp biết bao, nên cô cũng chẳng muốn ngủ tiếp nhanh như vậy.

Vừa nhớ lại những kế hoạch bù đắp cho Cơ Thiền đã vạch ra trong lòng vào tối hôm trước, Tống Quân Du liền tràn đầy nhiệt huyết.

Hàn ngọc tỏa ra từng luồng linh lực nhè nhẹ, chậm rãi ôn dưỡng thần hồn của Tống Quân Du. Cô nhắm mắt cảm nhận, thúc giục linh lực lưu chuyển trong cơ thể, thôn phệ lệ khí mà Liễu Yêu đã đánh vào người mình...

Dù lệ khí trong người đã được cô tiêu hóa hơn phân nửa suốt mấy năm qua, nhưng lượng lệ khí còn sót lại vẫn vô cùng kinh người. Tống Quân Du thực sự không thể tin nổi mình lại có thể sống sót dưới sự tấn công của luồng lệ khí khổng lồ đến nhường này...

Tiểu Thiền cũng am hiểu y lý, chắc chắn nàng đã nhận ra tình trạng của cô.

Nếu là người khác e rằng đã sớm từ bỏ, vậy mà Tiểu Thiền vẫn luôn kiên trì, đoán chừng mấy năm nay nàng đã phải chịu không ít khổ cực.

Bản thân cô có tài đức gì mà lại có được một đồ đệ tốt đến thế!

Tống Quân Du càng nghĩ càng thấy khó chịu, cô cố gắng tập trung tinh thần, vắt kiệt tia linh lực cuối cùng để thôn phệ một phần nhỏ lệ khí. Ngay khoảnh khắc sức cùng lực kiệt, một luồng linh lực khác lại từ bên cạnh lặng lẽ truyền vào cơ thể cô, ôn hòa xoa dịu những gân mạch sắp sửa khô cạn...

Chẳng biết từ lúc nào, Cơ Thiền đã lặng lẽ trở lại phía sau Tống Quân Du.

Hiện giờ trên người Tống Quân Du không còn chút linh lực nào, chẳng khác gì một phế nhân, tay chân hoàn toàn không thể cử động. Thấy cô kết thúc tu luyện, Cơ Thiền liền thuần thục bế cô lên, thay y phục, rửa mặt, rồi đâu vào đấy búi tóc cho cô...

Dù trước khi Tống Quân Du hôn mê, Cơ Thiền cũng thường xuyên búi tóc cho cô, nhưng cảm giác khi đó và bây giờ hoàn toàn khác biệt. Cảm giác lúc này khiến Tống Quân Du thấy mình giống như một con búp bê để mặc cho Cơ Thiền trang điểm.

Nhưng để Cơ Thiền làm vẫn tốt hơn là người khác...

Tống Quân Du đờ mặt ra, lúc thay quần áo cô cố gắng giữ tâm thái bình thản, dù sao khi cô hôn mê Cơ Thiền cũng đã làm việc này rất nhiều lần rồi.

Thế nhưng dù có tự thôi miên bản thân thế nào, Tống Quân Du vẫn không tài nào kiềm chế được sự xấu hổ trong lòng, làn da toàn thân không tự chủ được mà ửng hồng. Chẳng hiểu sao, cứ hễ nghĩ đến việc Cơ Thiền đang nhìn mình chằm chằm là cô lại cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Không cần soi gương cô cũng biết, lúc này trông mình chẳng khác nào một con tôm luộc.

Ngược lại với cô, Cơ Thiền dường như đã hoàn toàn rũ bỏ sự thất thố của đêm qua, dáng vẻ thong dong tự tại, động tác cũng cực kỳ chậm rãi khoan thai. Thậm chí điều đó còn khiến Tống Quân Du nảy sinh ảo giác

- hình như mình là một con cá đã bị đánh vảy, đang chờ Cơ Thiền thưởng thức vậy...

Tống Quân Du cuối cùng vẫn không khống chế được sự thẹn thùng, đành khổ sở nhắm nghiền mắt lại.

Bên tai truyền đến những tiếng sột soạt, trong đầu cô lướt qua vô số ý nghĩ hỗn độn, thời gian tại khoảnh khắc này như bị kéo dài vô tận...

Tựa như đã trôi qua cả một thế kỷ, thời khắc dày vò ấy mới rốt cuộc kết thúc.

Tống Quân Du thầm thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới mở mắt ra, đang định ra hiệu bảo Cơ Thiền đưa mình ra ngoài đi dạo một chút thì đã thấy nàng lấy ra một cái chén nhỏ, bắt đầu múc từng muỗng đút thuốc cho cô...

Giỏi thật!

Sau khi nhận ra các loại dược liệu trong chén, Tống Quân Du lại trợn tròn mắt: Trong chén này toàn là thiên tài địa bảo, bất kỳ một vị thuốc nào cũng đều là thứ cực kỳ khó tìm!

Tống Quân Du lúc này thực sự cuống lên

- Tiểu Thiền lấy đâu ra bản lĩnh lớn như vậy để kiếm về nhiều đồ tốt thế này? Hết hàn ngọc sàng lại đến thiên tài địa bảo...

Có lẽ do sự kinh ngạc và nôn nóng trong mắt Tống Quân Du quá rõ ràng, Cơ Thiền chậm rãi đút hết thuốc, sau đó cúi đầu khẽ giải thích: "Có vài loại dược liệu là Tấn Mặc nhờ Trịnh Phục sư bá mang về sơn môn, còn một số là do Tiền trưởng lão tìm được..."

Dĩ nhiên, phần lớn trong số đó là do chính Cơ Thiền tìm về, nhưng nàng không muốn nói cho Tống Quân Du biết chuyện này.

Tống Quân Du thở phào, không hề nghi ngờ lời Cơ Thiền nói.

Cô vì Qua Dao mới bị thương hôn mê, Tấn Mặc là thiếu chủ Y Cốc, đương nhiên sẽ có vô số dược liệu quý hiếm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!