Chương 45: (Vô Đề)

Tuy nhiên, ngoài dự liệu của Tống Quân Du, Cơ Thiền vẫn đứng im không hề cử động.

Nàng chỉ trân trân nhìn Tống Quân Du, ánh mắt dần trở nên thâm trầm, sâu thẳm như chứa đựng một cơn lốc xoáy, dường như muốn nuốt chửng lấy đối phương...

Tống Quân Du bỗng cảm thấy có chút hoảng loạn không lời.

Tiểu Thiền bị làm sao vậy?

Cô chớp chớp đôi mắt đẫm lệ, liều mạng dùng ánh mắt ra hiệu muốn Cơ Thiền vớt mình lên, nhưng Cơ Thiền lại như ngẩn ngơ, chỉ dùng ánh nhìn khiến tim Tống Quân Du đập loạn mà nhìn cô thẫn thờ, mãi vẫn không có hành động gì...

Tống Quân Du có chút khó xử nhắm mắt lại.

Cô không dám đối diện với ánh mắt ấy của Cơ Thiền, lại cảm thấy có lẽ tất cả chỉ là một giấc mơ, cô căn bản vẫn chưa tỉnh lại, chỉ vì quá khao khát được tỉnh giấc nên mới sinh ra ảo cảnh này.

Nếu không, một Cơ Thiền ngoan ngoãn lanh lợi trong ấn tượng của cô, sao có thể trở nên kỳ quái khiến người ta phát hoảng như thế này?

Không khí trong nhất thời vô cùng căng thẳng, cả hai đều không cử động, nhưng bầu không khí lại quái dị đến cực điểm, phảng phất như có thứ gì đó đang âm thầm bùng cháy trong không trung——

"Sư phụ," may mắn thay, bên ngoài truyền đến một giọng nữ nôn nóng, phá vỡ cục diện ngượng ngùng này: "Liễu sư đệ bị ma thú cắn bị thương, các đệ tử không dám tự tiện chữa trị, xin Ngài hãy qua xem một chút?"

Sư phụ?

Tống Quân Du hơi trợn tròn mắt: Dưới trướng cô vốn chỉ có một mình Cơ Thiền là đệ tử, giọng nữ xa lạ này chắc chắn không phải đồ nhi của cô, vậy thì chỉ có thể là đệ tử của Cơ Thiền.

Không ngờ Cơ Thiền đã bắt đầu thu nhận đồ đệ, hơn nữa thoạt nhìn còn thu nhận không ít...

Trong lúc suy tư, Cơ Thiền đã thu hồi tầm mắt, rũ mi xuống.

Nàng không còn nhìn chằm chằm Tống Quân Du nữa, xoay người định đi ra ngoài, đi được vài bước đến cửa, thân hình bỗng khựng lại, dường như cuối cùng cũng nhớ ra Tống Quân Du còn đang ngâm dưới hồ, từ trong túi Càn Khôn bay ra một dải khăn dài bao bọc lấy Tống Quân Du, vớt cô lên khỏi hồ nước rồi cẩn thận đặt lên giường.

Từ đầu đến cuối, Cơ Thiền vẫn không hề quay đầu lại, sau khi làm xong việc này, bóng dáng nàng nhanh chóng biến mất sau tấm bình phong.

Tống Quân Du nằm trên giường, đôi mắt mở to, trong lòng ngổn ngang trăm mối cảm xúc, cô thực sự không phân biệt được tình huống này là thế nào: Cơ Thiền rõ ràng đã thấy cô tỉnh lại, tại sao lại có biểu hiện như vậy...

Trong lòng vô cùng hoang mang, nhưng sau một hồi lăn lộn, Tống Quân Du đã cạn kiệt chút linh lực ít ỏi, vốn định suy nghĩ thêm về phản ứng của Cơ Thiền, nhưng cơ thể thực sự không chống đỡ nổi, cô lại một lần nữa chìm vào giấc ngủ sâu.

Đến khi tỉnh lại lần nữa, cô bị đánh thức bởi âm thanh bên tai.

Cô đã được mặc y phục, điều này mang lại chút cảm giác an toàn, nhưng cô cảm nhận được y phục mặc không mấy chỉnh tề, đai lưng lỏng lẻo xiêu vẹo, thực không thoải mái, dường như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ tuột ra.

Đầu cô đang gối lên lòng một người, cô có thể cảm nhận rõ ràng tầm mắt người nọ đang lướt trên mặt mình, người nọ cầm khăn vải, chậm rãi lau tóc cho cô, giọng nói nghe cực kỳ bình tĩnh không chút gợn sóng, như thể đang thuật lại một sự thật hiển nhiên.

"Quả nhiên là ta nhìn lầm, ngươi vẫn chưa tỉnh lại."

"Tống Quân Du, ngươi thật là..."

Khi nói câu này, dường như không thể kiềm chế được nữa, giọng nói của người này mang theo vài phần nghiến răng nghiến lợi rõ rệt.

Hơi thở xung quanh vô cùng quen thuộc, đây là mùi hương thuộc về Cơ Thiền.

Tống Quân Du chấn động cả người: Khứu giác của cô cũng đã khôi phục rồi!

Nhưng Tống Quân Du không hề cảm thấy vui mừng, cô bỗng hiểu ra lý do vì sao trước đó Cơ Thiền lại biểu hiện kỳ lạ như vậy —— Cơ Thiền không tin rằng cô đã thực sự tỉnh lại.

Trong đầu cô không tự chủ được mà hiện lên từng thước phim —— trong hơn ba mươi năm hôn mê này, Cơ Thiền vừa phải lo liệu môn phái, vừa phải tìm thầy tìm thuốc cho cô, vô số lần trông chờ cô tỉnh lại, rồi lại vô số lần thất vọng, cho nên khi thấy Tống Quân Du tỉnh dậy, nàng mới không dám tin...

Trong lòng tràn đầy áy náy và chua xót, nhưng hiện tại không phải lúc để đau lòng, để chứng minh cho Cơ Thiền thấy mình đã thực sự tỉnh lại, dù mí mắt nặng trĩu ngàn cân, Tống Quân Du vẫn nỗ lực tích lũy thể lực, mở bừng mắt ra.

Cô lại một lần nữa đối diện với ánh mắt của Cơ Thiền, gương mặt Cơ Thiền trông có vẻ bình thản, nhưng ánh mắt lại khô khốc như giếng cạn, không chút sinh khí.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!