Luồng linh lực cùng ký ức vốn bị phong ấn bấy lâu nay đang không ngừng tràn vào cơ thể Tống Quân Du.
Điều kỳ lạ là, rõ ràng trước đó cô chưa từng tiếp xúc với loại linh lực tương tự, nhưng sức mạnh bên trong mặt dây chuyền lại mang theo cảm giác cực kỳ quen thuộc, lưu chuyển trong kinh mạch Tống Quân Du một cách trôi chảy và hòa hợp.
Liễu Yêu có lẽ đã mai phục ở đó từ sớm, nàng ta một lòng muốn dồn Qua Dao vào chỗ chết nên lúc ra tay hoàn toàn là sát chiêu.
Đòn tấn công đó vốn dĩ nhắm thẳng vào tim Qua Dao, tuy rằng cuối cùng lại đánh trúng bả vai Tống Quân Du, nhưng vì tu vi của Liễu Yêu cao hơn cô quá nhiều, Tống Quân Du vẫn cảm nhận được một cơn đau đớn thấu xương.
Công pháp của Liễu Yêu cực kỳ bá đạo, ẩn chứa lệ khí sâu đậm, rất nhanh đã lan tỏa ra khắp tứ chi bách hài của Tống Quân Du.
Tuy nhiên, ngay khi lệ khí sắp sửa xâm chiếm toàn bộ cơ thể cô, luồng linh lực vừa tràn vào kia lại nhẹ nhàng xoay quanh linh phủ, gắt gao bảo vệ lấy Kim Đan của Tống Quân Du.
Kim Đan chậm rãi xoay chuyển, dần dần hòa tan lệ khí, những ký ức bị phong ấn kia cũng từng chút một tái hiện trong tâm trí cô...
Tống Quân Du vẫn luôn cho rằng mình xuyên không đến thế giới này vào trăm năm trước, ngay thời điểm nguyên thân gặp trục trặc khi tu luyện dẫn đến mất sạch ký ức. Nhưng cô không ngờ rằng, thực tế cô đã ở thế giới này từ rất lâu về trước.
Chẳng có "nguyên thân" nào cả, từ đầu đến cuối vẫn luôn là một mình cô.
Cô và nữ chính Qua Dao thực chất đã gặp nhau từ sớm. Nói chính xác hơn, là cô đơn phương quen biết Qua Dao, bởi vì nhân duyên trùng hợp, hơn trăm năm trước cô đã chào đời cùng ngày cùng tháng với Qua Dao.
Khi đó Lạc quốc vẫn chưa diệt vong, Vô Hận thành cũng chưa dời đô đến lãnh thổ Lạc quốc. Tống Quân Du lúc ấy xuyên không đến đây, trở thành dưỡng nữ của Thánh Nữ Lạc quốc.
Trăm năm trước, sự kiểm soát của các tiên môn đối với bách tính chưa sâu sắc như bây giờ. Những tiểu quốc có thể chọn phụ thuộc vào tiên môn để đổi lấy sự che chở, nhưng các đại quốc lại chọn tự đào tạo tu sĩ cho riêng mình.
Lạc quốc khi ấy là quốc gia lớn nhất thế gian, hoàng thất tộc này từng sản sinh ra vô số tu sĩ hiển hách.
Cái gọi là Thánh Nữ, chính là những nữ tử thuộc dòng dõi hoàng thất được tuyển chọn đặc biệt để đưa vào tiên môn giáo dưỡng, nhằm đề phòng tà ma soán vị.
Trong tất cả các tiên môn, nơi duy nhất sẵn lòng đào tạo tu sĩ cho các quốc gia chỉ có Thanh Bình Môn.
Thời điểm đó, dù Thanh Bình Môn đã bắt đầu suy thoái nhưng vẫn hiển hách hơn hiện tại rất nhiều.
Sau khi Thánh Nữ Lạc quốc tu luyện thành công sẽ chọn trở về vương thất để bảo vệ quốc thổ. Họ luôn sống trong Thánh Nữ tháp, hiếm khi ra ngoài.
Còn Qua Dao chính là biểu muội của hoàng đế.
Lúc ấy hệ thống vẫn chưa xuất hiện, Tống Quân Du xuyên không tới đây cũng không hiểu sao lại mất đi ký ức. Cô được Thánh Nữ Lạc quốc là Tống Ỷ La nuôi nấng từ nhỏ, một lòng chuẩn bị để trở thành Thánh Nữ đời tiếp theo, chờ đến năm mười tám tuổi sẽ vào Thanh Bình Môn tu luyện.
Thế nhưng Tống Ỷ La vận số không tốt, lại gặp đúng thời đại loạn lạc nhất.
Ma môn hoành hành, điên cuồng xâm chiếm nhân gian. Rất nhiều người bị gieo ma chủng vào người, ma tu dùng ma hạch kết ra từ cơ thể nhân loại để tu luyện.
Không ai ngờ được trên người hoàng đế Tụng An Đế lại bị bí mật gieo vào một viên ma hạch ẩn nấp kỹ càng nhất, khiến ông ta dần dần hóa ma.
Những năm đó, Tụng An Đế đã làm ra không ít chuyện hoang đường. Chẳng hạn như biếm vị Hoàng hậu từng sủng ái nhất vào lãnh cung, tuyển tú rầm rộ, tính khí hỉ nộ vô thường, xa lánh Thánh Nữ, tin dùng nịnh thần. Ông ta giết hại không biết bao nhiêu phi tần và đại thần, khiến hoàng cung suốt ngày bao trùm trong mùi máu tanh.
Tụng An Đế ghẻ lạnh Tống Ỷ La, ngày ngày phái bà đi đến biên cảnh trấn áp phản quân. Tống Ỷ La thường xuyên ở bên ngoài nên không hề hay biết Hoàng hậu đã sinh hạ một đứa trẻ trong lãnh cung. Đám ma tu ngụy trang thành nịnh thần, khăng khăng nói Hoàng hậu đến từ cổ độc thế gia, đứa trẻ này là yêu tà chuyển thế, đòi thiêu chết nó.
Đến khi Tống Ỷ La nhận được tin tức và chạy về tới nơi, đứa trẻ đã bị thiêu thành một đống tro tàn.
Nhìn Tụng An Đế với gương mặt thờ ơ và vị Hoàng hậu từng diễm tuyệt thiên hạ nay gầy gò như bộ xương khô đang khóc ngất trên giường, Tống Ỷ La lần đầu tiên cảm nhận được Lạc quốc ngàn năm sắp tận số.
Tống Ỷ La không còn nghe theo lệnh của Tụng An Đế đi trấn thủ biên cảnh nữa mà ngày ngày canh giữ tại Thánh Nữ tháp, ngăn cản ông ta làm chuyện ác. Quan hệ giữa hai bên ngày càng căng thẳng như cung đã giương tên.
Tống Quân Du vì nhàn rỗi nên luôn đi theo bên cạnh Tống Ỷ La. Nhờ quyền thế của bà, trong hoàng cung không ai dám làm khó cô, ngoại trừ việc thiếu chút tự do thì ngày tháng trôi qua cũng coi như ổn thỏa.
Cuộc sống của Tống Quân Du rất nhàm chán, cô luôn có cảm giác mình lạc lõng với thế giới này, trong đầu thỉnh thoảng lại nảy ra những ý tưởng kỳ lạ.
Sau khi hoàn thành bài vở Tống Ỷ La giao cho, Tống Quân Du thích quan sát mọi người trong cung. Cô nhận ra ai cũng có nỗi khổ riêng, và trong tòa hoàng cung lạnh lẽo này, cô thế mà lại là một trong hai người hạnh phúc nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!