Ánh hoàng hôn nhuộm một màu vàng cam, chiếu rọi lên khuôn mặt kinh ngạc đầy cảm khái của vị tu giả đứng bên cạnh.
Mai nương khẽ nheo mắt, quan sát kỹ gương mặt của Phùng tú tài, dường như nhìn thấy điều gì đó rất nực cười, nàng ta lùi lại một bước, gần như nghiến răng nghiến lợi mà thốt ra:
"Phùng Thanh, ngươi cư nhiên lại nghĩ rằng ta có bản lĩnh g**t ch*t hai kẻ đó sao?"
"Trời xanh có mắt! Chính là người lương thiện đã giết bọn chúng!"
"Ta vốn dĩ đã chẳng thiết sống nữa rồi, nếu thật sự có bản lĩnh ấy, dù có phải đánh đổi cả mạng sống, ta cũng muốn băm vằm các ngươi thành muôn mảnh!"
...
Ánh mắt Mai nương tràn ngập sự chán ghét, chứng tỏ những lời nàng ta nói không hề là giả vờ, nếu thật sự có khả năng, nàng ta chắc chắn sẽ tìm mọi cách để g**t ch*t Phùng Thanh.
"Ta sẽ cưới nàng!"
Phùng tú tài dường như bị sự căm hận trong mắt Mai nương làm cho khiếp sợ, hắn quỳ rạp xuống đất, nước mắt giàn giụa: "Mai nương, ta biết là ta đã hại nàng! Lý huynh sẽ không trở về nữa đâu! Ta nguyện ý chuộc tội..."
"Chuộc tội?"
"Phùng Thanh, có phải ngươi cảm thấy sau khi ta bị lũ súc sinh kia chà đạp, ta sẽ chấp nhận ở bên ngươi không?"
"Nhưng cho dù là như vậy, ta cũng chẳng thèm nhìn trúng hạng người như ngươi!"
"Chỉ cần liếc nhìn ngươi một cái thôi ta cũng thấy ghê tởm, nếu không phải vì muốn đợi Lý Văn trở về, ngươi tưởng ta còn có thể kéo dài hơi tàn mà sống đến giờ sao?"
Mai nương cười lạnh thành tiếng, lùi lại một bước, không muốn tiếp tục dây dưa với Phùng tú tài nữa, nàng ta "rầm" một tiếng đóng chặt cửa tiệm lại.
"Lý Văn hắn sẽ không bao giờ trở về nữa đâu!"
Có lẽ lời của Mai nương đã chạm đúng vào vết thương lòng của Phùng tú tài, hắn không biết lấy đâu ra sức lực, ngồi bật dậy, trừng mắt gào lớn vào trong tiệm!
Nhưng Mai nương không hề đáp lại hắn.
Phùng tú tài ngơ ngẩn nhìn cánh cửa tiệm, nhìn cho đến khi trời dần tối hẳn, hắn mới dường như sực tỉnh, lau khô nước mắt rồi hốt hoảng chạy về nhà, cứ như thể phía sau có thứ gì đó đang đuổi theo vậy.
Hoàng hôn buông xuống.
Trong thôn lại một lần nữa nổi lên màn sương mù mịt.
Vị tu giả ồn ào, vốn luôn cảm khái về sự si tình của Phùng tú tài, cuối cùng cũng đã im lặng.
Mọi người ở đây đều không ngốc, thái độ của Mai nương cùng những vết thương trên người nàng ta đã phần nào chứng minh được sự thật ——
Một góa phụ là chủ tiệm trà trẻ đẹp, ở nơi thôn xóm hẻo lánh này, kẻ nhòm ngó nàng ta chắc chắn không ít, mà trớ trêu thay kẻ được phu quân ủy thác chăm sóc nàng ta lại là một tên hèn nhát nhu nhược. Những gì Mai nương phải chịu đựng mấy ngày qua, chỉ cần nghe qua cuộc đối thoại giữa bọn họ là có thể đoán được đại khái.
Nếu không phải đã biết trước Mai nương không phải hung thủ, thì dựa vào hận ý trong đôi mắt nàng ta, Tống Quân Du thật sự có chút hoài nghi chính Mai nương đã nghĩ cách g**t ch*t đám súc sinh này.
Nhưng nếu không phải Mai nương, thì rốt cuộc là ai đã ra tay?
Chẳng lẽ thực sự có một vị hiệp sĩ hành hiệp trượng nghĩa nào đó chướng tai gai mắt trước những chuyện này, nên đã ra tay giúp Mai nương báo thù...
Ngôi thôn này nói lớn không lớn, nhưng cũng có đến mấy trăm nhân khẩu thường trú, nếu không có manh mối, muốn tìm ra hung thủ trong số đó chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Trời dần tối mịt.
Tiếng gõ mõ cầm canh bên ngoài lại vang lên, giọng nói khàn khàn của lão phu canh họ Lý vang vọng trên đường phố rồi dần dần đi xa.
Trong đầu Tống Quân Du như có một cuộn chỉ rối, cô nỗ lực hồi tưởng lại những người mình đã gặp trong thôn, cùng với trạng thái tử vong của hai kẻ kia. Dường như chỉ thiếu một chút nữa thôi là cô có thể tìm thấy đầu sợi dây để xâu chuỗi lại mọi chuyện ——
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!