Chương 4: (Vô Đề)

Tống Quân Du khẽ mở to mắt.

Cô tuy rằng sống ẩn dật nơi núi sâu, hằng ngày cũng tiếp xúc không ít nữ tử: Giống như sư muội Lâm Anh, dù bị đánh gãy lưng cũng không muốn rơi lệ, đại đồ đệ trước kia tính tình lãnh đạm, rất khó nhìn thấy biểu cảm khác trên mặt nàng, còn nhị đồ đệ trước kia tính cách bướng bỉnh, có người làm nàng bị thương, nàng nhất định sẽ trả thù gấp trăm lần, càng không bao giờ rơi nước mắt......

Tiếp xúc với những nữ tử này nhiều, Tống Quân Du gần như theo thói quen mà cho rằng các cô gái đều kiên cường như vậy, đặc biệt là hàng lông mày của Cơ Thiền có vài phần tương tự với đại đồ đệ và nhị đồ đệ, nơi khóe mắt đều có một nốt ruồi đỏ nhỏ......

Nhưng Cơ Thiền trước mắt rõ ràng có tính cách không giống họ.

Nghĩ lại cũng đúng, Cơ Thiền trước kia hẳn là tiểu thư lá ngọc cành vàng, bị mẹ kế bán vào nơi dơ bẩn đó, dù có gắng gượng trốn thoát, nhưng tiểu cô nương rốt cuộc vẫn còn nhỏ tuổi, nhát gan mảnh mai chút cũng là chuyện có thể hiểu được.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần của Cơ Thiền đẫm lệ, khóc đến đỏ cả mũi, trông vô cùng thương tâm, nước mắt rơi xuống như những hạt trân châu đứt dây, dáng vẻ kiều diễm mềm yếu làm người ta nhìn thấy không khỏi nảy sinh lòng thương xót.

"Tiểu Thiền, ngươi là đang sợ ta sao?"

Nhìn thấy ánh mắt Cơ Thiền chứa đựng sự đau lòng lẫn sợ hãi, Tống Quân Du mới hậu tri hậu giác nhớ tới dáng vẻ giả vờ lúc cứu Cơ Thiền đêm đó, nghĩ đến việc Cơ Thiền lúc ấy hôn mê bất tỉnh, cũng không rõ ràng diễn biến tiếp theo.

"Đêm đó ta chỉ cố ý dọa người thôi."

Sợ làm Cơ Thiền kích động, Tống Quân Du buông lỏng tay nàng ra, lui lại một bước, mềm giọng giải thích: "Nói ra thật xấu hổ, ta không có linh thạch để chuộc thân cho ngươi, lại sợ ngươi cứ ở lại trong lầu đó sẽ tiếp tục bị đánh đập, cho nên mới cố ý bày ra dáng vẻ kia để cướp ngươi về......"

"Ta thật sự không phải người xấu." Tống Quân Du nhìn Cơ Thiền, nỗ lực làm cho ánh mắt mình vẻ chân thành, đáng tin.

Nghe lời giải thích này của Tống Quân Du, Cơ Thiền cuối cùng cũng ngừng rơi lệ, nhưng vẫn nấp sau bình hoa, đôi mắt đẫm lệ ngơ ngẩn nhìn Tống Quân Du, hiển nhiên là đang phán đoán thật giả trong lời nói của cô.

Trải nghiệm của tiểu cô nương thật sự quá thảm thương, dáng vẻ trông giống như một chú mèo con đang kinh sợ, Tống Quân Du cũng sẵn lòng dỗ dành nàng thêm một chút. Đối diện với tầm mắt của Cơ Thiền, Tống Quân Du suy nghĩ một chút, dứt khoát lấy thân khế của tiểu cô nương từ trong túi Càn Khôn ra đưa tới: "Đây là thân khế của ngươi, ta đã lấy về giúp ngươi, ngươi hãy xé nó đi!"

Dường như không ngờ Tống Quân Du sẽ nói như vậy, Cơ Thiền cả người chấn động, nhìn Tống Quân Du bằng ánh mắt đầy kinh ngạc.

Có lẽ vì quá hoảng sợ, Cơ Thiền vẫn chưa đưa tay đón lấy thân khế.

Tống Quân Du thở dài, trực tiếp nhét thân khế vào tay Cơ Thiền.

Cơ Thiền lúc này mới như sực tỉnh khỏi giấc mộng, cúi đầu nhìn tờ thân khế trong tay, lại ngước mắt nhìn Tống Quân Du một cái, nước mắt lại một lần nữa trào ra. Qua một hồi lâu, nàng mới cúi đầu, chậm rãi xé nát tờ thân khế trong tay.

"Tiểu Thiền, giờ thì ngươi nên tin ta rồi chứ!"

Thấy Cơ Thiền xé nát thân khế, chậm rãi từ sau bình hoa bước ra, nụ cười trên mặt Tống Quân Du càng thêm ôn hòa. Cô dắt lấy bàn tay lạnh lẽo của tiểu cô nương, vờ như không cảm nhận được cơ thể đang cứng đờ của nàng, dẫn tiểu cô nương ra ngoài phòng: "Ta tên là Tống Quân Du, nơi này là Thanh Bình Môn, mấy ngày tới ngươi cứ ở lại trong môn phái, nếu muốn đi đâu thì cứ gọi con rối nhỏ đi cùng."

"Ta đưa ngươi đi dạo quanh đây trước."

Tống Quân Du vừa dẫn Cơ Thiền đi dạo, vừa vờ như vô tình thăm dò tình hình của nàng.

Sau khi Cơ Thiền xé bỏ thân khế, nàng trở nên vô cùng nghe lời, im lặng đi theo sau Tống Quân Du. Dù không thể nói chuyện, nhưng đối với những câu hỏi của Tống Quân Du, nàng đều có thể đưa ra các loại phản ứng. Tống Quân Du đoán già đoán non, cũng nắm rõ được thân thế của Cơ Thiền.

Cơ Thiền là con gái của nhà họ Cơ, một phú hộ trong thành. Nàng mang họ mẹ, cha nàng là con rể ở rể. Sau khi mẫu thân lâm bệnh qua đời không bao lâu, cha Cơ Thiền đã cưới mẹ kế. Những năm qua, mẹ kế không ngừng khắt khe với Cơ Thiền, dùng thuốc độc làm hỏng giọng nói của nàng, chiếm đoạt phòng của nàng, cuối cùng còn táng tận lương tâm bán nàng vào lầu xanh.

Cũng do mẫu thân Cơ Thiền nhìn lầm người, bà chỉ để lại gia sản phong phú, vốn dĩ cho rằng người cha miệng luôn nói lời nhân nghĩa đạo đức của Cơ Thiền là một thư sinh thành thật, lại không ngờ sau khi bà chết, gã thư sinh đó lại dung túng cho mẹ kế hành hạ Cơ Thiền đủ đường.

Tống Quân Du không biểu lộ ra mặt, dẫn Cơ Thiền nhàn nhã tản bộ trong môn phái, thỉnh thoảng hái một quả nhỏ đưa cho Cơ Thiền, nhưng trong lòng lại thấy khó xử ——

Cô cứu Cơ Thiền chỉ là nhất thời hứng khởi, căn bản chưa nghĩ ra cách an trí nàng, nhưng đã cứu người thì phải giúp cho trót, không thể bỏ mặc nàng được.

Tống Quân Du vốn dĩ cho rằng Cơ Thiền còn người thân khác để cô có thể đưa nàng đến đó, không ngờ trên đời này nàng lại chẳng còn ai thân thích.

Tống Quân Du mím môi, kín đáo quan sát căn cốt của Cơ Thiền: Cơ Thiền trông nhỏ nhắn như vậy, nhưng cốt cách lại rất tốt, là một mầm non luyện kiếm thượng hạng! Ánh mắt Tống Quân Du sáng lên, vô cùng tâm đắc, cô thử truyền một luồng linh lực vào cơ thể Cơ Thiền, nhưng trái tim lập tức chìm xuống đáy vực ——

Cơ Thiền vậy mà lại là vô khiếu chi khu!

Ai cũng biết, tu tiên cần có linh lực, mà linh lực phải có đường kinh mạch cố định mới có thể lưu chuyển trong cơ thể.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!