Chương 37: (Vô Đề)

Tống Quân Du không ngờ rằng bá tánh dưới chân núi lại tiến bộ nhanh đến vậy.

Nhưng đây vốn dĩ là điều cô hằng kỳ vọng: Cô luôn mong bá tánh có thể tự mình trở nên mạnh mẽ, chứ không phải mù quáng dựa dẫm vào tiên môn nữa.

Bản thân nhân loại đã sở hữu sức sáng tạo vô hạn, một khi được dẫn dắt và nảy sinh ý thức về phương diện này, họ sẽ không ngừng đào sâu nghiên cứu trong lĩnh vực đó.

Vừa khéo Tống Quân Du cũng muốn tìm hiểu sâu hơn về khả năng cảm ứng cỏ cây của bản thân, nên đã tiếp nhận nhiệm vụ này.

Theo tu vi ngày càng thăng tiến, kiếm thuật của Tống Quân Du tuy không tính là kém nhưng cũng chẳng thể gọi là đỉnh cao, bù lại những phương diện khác như khả năng khống chế linh lực, lĩnh ngộ trận pháp hay cảm ứng cỏ cây lại ngày càng nổi trội.

Sau lần tỉnh lại này, khả năng cảm ứng cỏ cây của cô lại tăng thêm một bậc, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra dược tính và tập tính của chúng.

Nhờ có năng lực này của Tống Quân Du, bá tánh không cần phải tốn quá nhiều thời gian để thử thuốc nữa.

Tống Quân Du vui vẻ nhận nhiệm vụ hỗ trợ bá tánh chỉnh sửa phương thuốc.

Hiện giờ mọi thứ đều diễn ra đúng như cô dự tính, hệ thống y tế ở nhân gian đã bước đầu hình thành.

Đợi đến khi tìm thêm được nhiều loại dược liệu, dược tính trên thế gian đã đầy đủ, cô sẽ dạy thêm một vài phương pháp luyện khí, hướng dẫn bá tánh sử dụng các công cụ y tế cơ bản, khi đó hệ thống y tế nhân gian sẽ càng thêm hoàn thiện...

Có lẽ vì tình hình bên ngoài ngày càng bất ổn nên lần xuất quan này Tống Quân Du không còn được hưởng những ngày tháng nhàn nhã như xưa.

Suốt thời gian qua, Tống Quân Du không hỗ trợ xem phương thuốc thì cũng là chẩn trị cho những bệnh nhân mắc chứng nan y hoặc chăm sóc dược thảo... Cường độ làm việc tuy không quá cao nhưng cũng chẳng có mấy lúc rảnh rỗi.

Những lúc thế này mới thấy Cơ Thiền càng thêm tri kỷ.

Tống Quân Du bận rộn, nhưng Cơ Thiền hiển nhiên còn bận hơn cô, dù vậy nàng vẫn luôn dành thời gian mỗi ngày để mang đến cho Tống Quân Du những món ăn vặt cô thích, cùng với những món đồ chơi và thoại bản mới nhất dưới nhân gian.

Những quyển thoại bản Cơ Thiền mang tới có chất lượng rất tốt, Tống Quân Du dù biết mình có chính sự phải làm nhưng thường xuyên không kìm lòng được mà thức đêm để đọc.

Mỗi khi như vậy, Tống Quân Du lại cảm khái may mà mình đã bắt đầu tu tiên, nếu không với chế độ sinh hoạt thất thường này, e là ở nhân gian cô đã sớm đột tử rồi.

Nhưng rốt cuộc vì giờ giấc sinh hoạt bị đảo lộn nên ban ngày Tống Quân Du thường xuyên mệt mỏi, làm việc gì cũng thấy uể oải, đôi khi ngay cả khi Cơ Thiền nói chuyện cô cũng hơi mất tập trung.

Trong một lần sơ ý nói hớ, để lộ chuyện mình thức đêm xem thoại bản dẫn đến ban ngày mệt mỏi, suốt mấy ngày sau đó Cơ Thiền không hề đưa thoại bản cho cô nữa.

Mãi đến khi Tống Quân Du đọc hết số sách dự trữ mới nhận ra điều bất thường.

Cô cố giữ chút thể diện cuối cùng của một người sư phụ, không nỡ hạ mình trực tiếp đòi đồ nhi đưa thoại bản, vì như thế trông thật không giống người làm việc đàng hoàng, thế là cô chỉ đành bóng gió xa xôi:

"Vi sư ở trong núi bấy lâu nay thật là tịch mịch quạnh quẽ, đêm đêm khó ngủ. Cũng may còn có thứ gì đó giúp ta hiểu thêm về nhân gian, cảm nhận được cái đẹp của thế gian này."

"Hôm ấy ta xem thượng bộ của 《 Phong Hoa Truyện 》, thấy bên trong có một đoạn miêu tả tinh diệu tuyệt luân, thật là hợp với thời tiết hôm nay."

...

Tống Quân Du cũng không ngờ rằng mình đã diễn đạt rõ ràng đến thế mà đồ nhi vốn có trái tim thất khiếu linh lung lại chẳng hề phản ứng lại, thậm chí nàng còn lấy ra thanh bội kiếm đã lâu không dùng của Tống Quân Du, ân cần bảo cô:

"Sư phụ, luyện kiếm có thể giúp thân thể khỏe mạnh, làm dịu chứng khó ngủ."

Thế là trước khi ngủ, Tống Quân Du phải tăng thêm một hoạt động: cùng Cơ Thiền luyện kiếm.

Cơ Thiền lấy kiếm nhập đạo, hiện giờ cũng đã đạt tới Kim Đan kỳ, Tống Quân Du sớm đã xác định mình không thắng nổi Cơ Thiền, nhưng cô không ngờ kiếm thế của nàng lại hung mãnh như vậy, giống như một mãnh thú tiến về phía trước không gì cản nổi. Đối diện với kiếm ý của Cơ Thiền, Tống Quân Du chỉ cảm thấy hai chân run rẩy, căn bản không nảy sinh nổi ý định phản kháng.

Không muốn thua quá thảm hại, Tống Quân Du đành phải vực dậy tinh thần, dốc hết toàn lực luyện kiếm cùng Cơ Thiền.

Tuy nhiên, Tống Quân Du vẫn cảm thấy Cơ Thiền đã cố tình nương tay, cô mới có thể chống đỡ được nhiều chiêu dưới kiếm của nàng như vậy.

Mỗi lần luyện kiếm đều có cảm giác như vừa từ cõi chết trở về, luyện xong Tống Quân Du chỉ thấy cả người rã rời, chỉ muốn ngủ một giấc trời đất tối tăm, tự nhiên chẳng còn tâm trí đâu mà tìm thứ khác, tinh thần nhờ vậy mà dần khôi phục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!