Chương 35: (Vô Đề)

"Tống ca là người như thế nào nhỉ?"

Tống Quân Du chớp chớp mắt. Chợt nhớ lại, cô bỗng thấy bản thân có chút không biết nên hình dung về Tống ca sao cho đúng.

Nhưng việc một người làm sư muội cảm thấy hứng thú với sư tỷ cũng là chuyện thường tình. Tống Quân Du thực chất đã sớm chuẩn bị tâm lý cho việc Cơ Thiền sẽ dò hỏi, bất quá mấy năm nay nàng dường như chẳng mấy để tâm đến Tống ca, thế nên cô cũng không ngờ nàng lại đột ngột hỏi tới.

"Đại sư tỷ Tống ca của ngươi, là một người không có quá khứ..." Tống Quân Du châm chước từ ngữ, nhỏ giọng mở lời.

Tống ca là người mà Tiền trưởng lão đã cùng Tống Quân Du tìm thấy trong đám lưu dân rồi mang về.

Lần đầu tiên nhìn thấy Tống ca, trên đầu nàng ấy bị một vết rách lớn, máu tươi chảy ra ròng ròng. Người bình thường bị thương nặng như vậy khó lòng mà sống sót, nhưng thiếu nữ ấy vẫn kiên cường giữ lại một hơi tàn.

Khi đó, sắc mặt Tống ca tái nhợt vô cùng, vóc dáng gầy gò mảnh khảnh, nhưng ánh mắt lại cực kỳ hung ác, tựa như một con sói cô độc bị thương.

Tống Quân Du nhìn vào mắt Tống ca, trái tim như bị thứ gì đó thắt lại. Cô hoàn toàn bị chấn động bởi sự dẻo dai ẩn chứa trong đôi đồng tử ấy, lập tức quyết định nhận nàng ấy làm đệ tử.

Bởi vì vết thương trên đầu quá nặng, sau khi nhập môn, Tống ca đã hôn mê một thời gian rất dài. Đến khi tỉnh lại, nàng ấy đã quên sạch chuyện cũ. Không biết tên họ của nàng ấy là gì, Tống Quân Du bèn đứng ra đặt tên cho nàng ấy.

Thời điểm đó, Tống Quân Du cũng chỉ mới bắt đầu tu luyện không lâu, thân không vật báu. Tống ca lại có thiên phú tu hành cực tốt, rất nhanh đã đuổi kịp Tống Quân Du, vậy mà đến một món binh khí thuận tay cũng chẳng có. Tống Quân Du cảm thấy bản thân đã đãi ngộ không tốt với đồ đệ, liền trăm phương nghìn kế nghĩ cách tìm cho Tống ca vài món đồ tốt.

Vừa lúc bí cảnh Cá Khả mở ra. Đây là nơi chỉ dành cho tu sĩ cấp thấp tiến vào, bên trong ẩn chứa vô số pháp bảo và kỳ ngộ, nhưng đi kèm với đó cũng là không ít xà trùng mãnh thú.

"Lúc ấy ta hành sự cực kỳ liều lĩnh, ở trong bí cảnh Cá Khả thậm chí còn liên lụy đến sư tỷ của ngươi rất nhiều."

"Ta bị trúng độc đến mức mất đi ý thức, lúc tỉnh lại thì đã về tới Thanh Bình Môn. Những người khác kể lại rằng, chính sư tỷ đã cõng ta trở về."

"Sau này ta luôn muốn báo đáp ơn cứu mạng của sư tỷ ngươi, đáng tiếc khi ấy tu vi của ta thấp kém, lại nghèo rớt mồng tơi, chẳng có gì để đền đáp, ngược lại còn được nàng ấy chiếu cố rất nhiều."

Nhắc lại chuyện xưa, Tống Quân Du không kìm được mà có chút thẫn thờ.

"Trước ngày rời khỏi sơn môn, sư tỷ ngươi còn đến tìm ta. Ta cứ ngỡ nàng ấy không biết sở thích của mình, ai ngờ nàng ấy lại mang đến món bánh hoa quế ở Càn Hoa Lâu mà ta thích nhất khi đó."

"Chính vì vậy, ta vẫn luôn không tin được rằng nàng ấy đã ngã xuống."

Nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó, dù đã trôi qua bao nhiêu năm, hốc mắt Tống Quân Du vẫn nóng lên. Cô quay đầu đi để che giấu cảm xúc: "Lúc ấy nàng ấy còn bảo ta cứ thong thả mà ăn, sau này nếu muốn ăn nữa, có cơ hội nàng ấy lại mua cho ta..."

"Mọi người đều nói nàng ấy đã khôi phục ký ức nên mới quay về Ma Vực báo thù rồi tự tìm đường chết." Những lời này đã chôn giấu dưới đáy lòng Tống Quân Du rất nhiều năm, nói đến đây, cô cuối cùng cũng không khống chế được cảm xúc, đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía Cơ Thiền: "Nhưng nếu nàng ấy đã chuẩn bị tâm lý đi chịu chết, tại sao lại còn hứa hẹn với ta về chuyện sau này?"

"Chuyện sau đó thì ngươi cũng đã biết rồi đấy." Tống Quân Du cười khổ: "Mấy chục năm thấm thoắt trôi qua, ngoại trừ người của Thanh Bình Môn, chẳng còn ai nhớ đến nàng ấy nữa. Người ta thường nói nhân gian bãi bể nương dâu, chưởng quầy của Càn Hoa Lâu cũng đã thay đổi mấy đời, hương vị bánh hoa quế vẫn như xưa, nhưng Tống ca thì mãi vẫn chưa trở về."

Một khoảng lặng kéo dài.

Cơ Thiền cúi đầu, nàng gần như phải dùng hết sức bình sinh mới có thể khống chế để biểu cảm không lộ ra điều gì bất thường!

Nàng sắp phát điên vì đố kỵ mất rồi!

Chỉ một lời hứa hẹn cửa miệng của kẻ lừa đảo Tống ca kia mà lại khiến Tống Quân Du thương nhớ suốt bao nhiêu năm qua!

Hóa ra đây là lý do Tống Quân Du không thể quên được Tống ca: Tống ca đã chứng kiến Tống Quân Du vào thời điểm yếu đuối nhất, hai người họ có tình nghĩa hoạn nạn có nhau, Tống ca thậm chí còn cứu mạng Tống Quân Du. Với một người trọng tình cũ như Tống Quân Du, tự nhiên sẽ không nỡ quên đi nàng ta...

Nghe những lời Tống Quân Du nói, Cơ Thiền chỉ thấy cổ họng đắng ngắt. Nàng vốn tưởng Tống Quân Du oán hận Tống ca vì ra đi không lời từ biệt, nào ngờ cô lại để tâm đến nàng ta sâu sắc đến thế!

Trong đầu Cơ Thiền có vô số ký ức về Ma Vực, nàng hiểu rõ sự tàn khốc của nơi đó hơn bất cứ ai. Một Tống ca với tu vi thấp kém khi tiến vào luyện ngục trần gian như Ma Vực, làm sao có khả năng sống sót trở về?

Nàng rất muốn nói với Tống Quân Du giống như những người khác, rằng Tống ca có lẽ đã chết rục xương ở Ma Vực từ lâu rồi. Thế nhưng, khi chạm phải ánh mắt rưng rưng của Tống Quân Du, dù lòng ghen ghét có khiến nàng phát cuồng, Cơ Thiền vẫn gượng ra một nụ cười, nghiến răng nghiến lợi chậm rãi đáp: "Tống ca sư tỷ nhất định là cát nhân thiên tướng, biết đâu chẳng bao lâu nữa nàng ấy sẽ trở về thôi."

Tống Quân Du mỉm cười, không nói thêm gì nữa, dáng vẻ trông rõ là đang thất thần.

Cơ Thiền biết trong lòng Tống Quân Du chắc hẳn vẫn đang nghĩ về chuyện của Tống ca. Nàng thầm cắn răng, không muốn để cô cứ mãi nhớ nhung người kia, bèn dứt khoát hỏi luôn một thể: "Vậy còn nhị sư tỷ Đỗ Sương, nàng ấy là người như thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!