Chương 34: (Vô Đề)

Sau khi bừng tỉnh, Cơ Thiền lặng lẽ ngồi thẫn thờ trong bóng tối một hồi lâu.

Nàng tự nhận mình chẳng phải hạng người tốt lành gì, cũng đã nếm trải đủ mọi khổ cực mà người thường khó lòng chịu đựng nổi, vậy mà lúc này, nàng vẫn bị dư âm của giấc mơ kia làm cho kinh hãi. Đây là lần đầu tiên nàng mơ thấy một giấc mộng hỗn loạn và kỳ quái đến nhường này.

Vấn đề là, tại sao nàng lại mơ thấy những điều đó?

...

Cảnh tượng hương diễm và ái muội trong mộng chỉ cần thoáng nhớ lại đã khiến người ta phải đỏ mặt tía tai, Cơ Thiền căn bản không dám hồi tưởng sâu thêm. Nàng đứng ngẩn ngơ trong gió đêm rất lâu, tự nhủ rằng chắc hẳn do ban ngày bị đám người Lý Huyên kích động nên mới nảy sinh những ảo tưởng vô lý như vậy.

Dẫu sao trong ký ức của nàng, năm đó khi còn là dược nhân, nàng từng bị đem ra thử nghiệm loại thôi tình dược độc hại nhất, nhưng khi ấy nàng vẫn chẳng hề có chút phản ứng nào. Vị y tu thí nghiệm năm đó còn phải tặc lưỡi lấy làm lạ, bảo nàng là kẻ vô tâm vô tình.

Nàng xác thực có sự ỷ lại và d*c v*ng chiếm hữu khác thường đối với Tống Quân Du, cũng luôn dành cho cô sự nhượng bộ quá mức. Nhưng nàng cho rằng đó chỉ là vì khi ở bên cạnh Tống Quân Du, nàng cảm thấy bình yên và thoải mái, nên mới tình nguyện thu liễm bản tính mà thôi.

Mọi người trong mắt nàng chẳng khác nào những ảo ảnh hư vô mờ mịt, nhưng Tống Quân Du thì khác. Khi ở cùng cô, nàng mới cảm thấy mình thực sự đang sống, biết sinh ra đủ loại cảm xúc, thậm chí còn thấy thế giới đầy rẫy giết chóc và máu tanh này cũng không đến mức không thể chịu đựng nổi.

Có một thời gian, nàng thậm chí còn nghi ngờ Tống Quân Du đã hạ cổ mình, bởi mỗi khi đối mặt với cô, nàng hoàn toàn không khống chế được cảm xúc của bản thân. Thế nhưng chính nàng đã là cổ vương mạnh nhất, Tống Quân Du làm sao có thể ảnh hưởng đến nàng bằng cách đó được?

Cơ Thiền từ trước đến nay luôn có gan đối diện trực tiếp với mọi vấn đề, nhưng lần này, khi chạm đến chuyện liên quan đến Tống Quân Du, bản năng lại bảo nàng đừng nên suy nghĩ quá sâu xa. Chỉ cần tiếp tục cuộc sống hiện tại là tốt rồi... Nàng rất hài lòng với sự yên bình lúc này.

Những ngày sau đó vẫn trôi qua như thường lệ. Nhờ có Lý Huyên gia nhập, Cơ Thiền có thêm nhiều thời gian rảnh rỗi, việc tu luyện cũng theo đó mà càng thêm cần mẫn. Nàng không hề bài xích sức mạnh, bởi những chuyện như của Tần Toàn trong tu chân giới vốn là chuyện thường tình, nàng bắt buộc phải khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn.

Chỉ là khi đối mặt với Tống Quân Du, nàng vẫn luôn cảm thấy có chút không tự nhiên. Cơ Thiền nhận ra những hành vi trước kia của mình có phần thất lễ, nên dù mỗi ngày vẫn đều đặn đến thăm cô, nàng không còn nhìn chằm chằm vào cô một cách không kiêng nể như trước nữa.

Để tránh lộ ra sơ hở, Cơ Thiền thử áp chế tu vi để không thăng cấp quá nhanh, đồng thời từng chút một chuyển hóa sức mạnh nguyên bản của Ma Vương thành linh lực. Nhưng dù nàng có cố tình kìm nén, nàng vẫn không thể ngăn cản bản thân đột phá Kim Đan kỳ.

Những tia thiên lôi to như bắp tay từ trên trời giáng xuống, soi sáng rực rỡ cả nửa bầu trời. Động tĩnh lớn lao này gần như giống hệt với cảnh tượng năm xưa khi Đỗ Sương ngã xuống!

Mọi người trong Thanh Bình Môn đều bị đánh thức, tất cả đều lo lắng nhìn về phía Cơ Thiền. Không ai ngờ được các đệ tử của Tống Quân Du lại thiên tài đến thế, Cơ Thiền vậy mà lại tiến giai nhanh đến vậy! Khi thăng cấp, người ngoài không thể giúp đỡ, chỉ có thể dựa vào chính mình chống chọi. Mọi người chỉ biết thầm cầu nguyện trong lòng, hy vọng lần này Cơ Thiền có thể thành công vượt qua...Cơ Thiền đã không phụ sự kỳ vọng của mọi người.

Bên tai dường như vẫn còn vang vọng tiếng thiên lôi, trước mắt là một mảnh trắng xóa. Cơ Thiền khẽ nhíu mày trong cơn đau đớn, dần tỉnh lại từ cảnh giới hư ảo. Nàng vuốt lại mái tóc rối ra sau đầu, nhận ra có một lọn tóc đã bạc trắng, nhưng nàng cũng chẳng mấy bận tâm.

Nàng cúi đầu, có chút ngẩn ngơ. Nàng đã thực hiện được một trong những mục tiêu ban đầu của mình: chứng minh bản thân xuất sắc hơn nhiều so với nhị đồ đệ Đỗ Sương của Tống Quân Du. Ít nhất nàng đã đột phá Kim Đan thành công, trong khi Đỗ Sương lại ngã xuống ngay tại ngưỡng cửa này. Thế nhưng, Cơ Thiền lại chẳng thấy vui chút nào.

Nàng đã sinh ra tâm ma.

Trước đây khi đột phá, tâm ma của nàng chỉ là một đoàn sương mù hư vô mờ mịt, nàng chỉ cần lờ đi là có thể thản nhiên bước qua. Nhưng lần này, tâm ma của nàng lại có thực thể. Nàng nhìn thấy Tống Quân Du đang nằm trong lòng mình, ánh mắt đưa tình nhìn nàng, nũng nịu gọi: "Tiểu Thiền"...

Nàng khịt mũi coi thường cảnh tượng đó. Tống Quân Du sẽ không bao giờ lộ ra biểu cảm lẳng lơ như vậy, nàng phất tay xua tan ảo cảnh.

Nhưng ngay sau đó, hình ảnh lại đột ngột thay đổi. Nàng thấy trong một sơn động tối tăm, Tống Quân Du cùng một nữ tử tuyệt mỹ y phục xộc xệch đang quấn lấy nhau. Gương mặt Tống Quân Du đỏ bừng, si ngốc nhìn nữ tử kia, khẽ gọi "Tống ca", giọng điệu mềm mỏng mang theo vài phần khẩn cầu, khiến người nghe không khỏi thắt lòng...

Cơ Thiền muốn dời mắt đi để hủy diệt ảo cảnh này, nhưng không hiểu sao, cả người nàng như bị đóng đinh tại chỗ, hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Dưới tiếng gọi khẽ của Tống Quân Du, đôi mắt thanh lãnh của nữ tử kia dần nhuốm màu d*c v*ng, nốt ruồi đỏ nơi đuôi mắt càng thêm yêu dã. Nàng ta khẽ cười một tiếng, chút ẩn nhẫn cuối cùng trong mắt tan biến, nàng ta đưa tay v**t v* gáy Tống Quân Du...

"Tống Quân Du, ta chưa từng thấy kẻ nào ngốc như ngươi."

Miệng thì nói vậy, nhưng động tác hôn lên môi Tống Quân Du của nữ tử kia lại cực kỳ dịu dàng...

Cảnh tượng này trông chân thực đến lạ lùng, cứ như thể nó đã từng thực sự xảy ra.

Trong khoảnh khắc đó, ngọn lửa giận ngút trời bùng lên trong lòng Cơ Thiền, nàng chỉ muốn xông vào g**t ch*t "Tống ca" kia, băm thành vạn đoạn. Trong phút chốc, nàng không kìm được mà phân tâm, nếu không phải nhờ thức tỉnh sức mạnh Ma Vương, đạo thiên lôi kia ít nhất đã đánh tan hai thành tu vi của nàng...

Nghĩ lại tất cả những gì thấy trong tâm ma ảo cảnh, Cơ Thiền lại một lần nữa ngồi lặng lẽ suốt đêm dài. Đợi đến khi mặt trời mọc rồi lặn, bóng đêm lại bao trùm đại địa, nàng mới mở mắt ra.

Không thể cứ tiếp tục như vậy được.

Không ai được phép làm loạn lòng nàng, ngay cả Tống Quân Du cũng không thể!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!