Tống Quân Du thực sự đã bị dáng vẻ của Cơ Thiền dọa cho một phen kinh hoàng.
Cô nhìn đồ đệ với hai bên bả vai máu chảy đầm đìa, hơi thở thoi thóp, trong lòng chẳng còn tâm trí đâu mà chất vấn chuyện nàng tại sao lại phối hợp với Vạn trưởng lão để đánh mê mình, cũng không nảy sinh ý định hưng sư vấn tội. Lúc này, cô chỉ muốn mang Cơ Thiền trở về sơn môn để hảo hảo tu dưỡng thân thể.
Dưới sự trợ giúp của Bách Lý Lâu và các trưởng lão Thanh Bình Môn, đêm nay Tử Dương Minh đã trải qua một cuộc biến cách kinh thiên động địa.
Minh chủ Tử Dương Minh cùng thiếu minh chủ – cha con họ Tần đã đền tội. Ba vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ bị trọng thương, không còn khả năng gây ra sóng gió. Hộ sơn đại trận của Tử Dương Minh bị công phá, từ một môn phái hạng hai rơi xuống hàng môn phái hạng ba.
Vạn hạnh thay, vì nghi thức không thành công nên những thiếu nữ bị bắt tới dù mất máu quá nhiều nhưng vẫn giữ được mạng sống.
Qua Dao và Tấn Mặc còn phải ở lại để xử lý những việc còn tồn đọng, Tống Quân Du liền cùng những người còn lại của Thanh Bình Môn trở về môn phái.
Ba ngày sau, Tiền trưởng lão mất tích cũng phong trần mệt mỏi từ dưới chân núi chạy về. Ông bị vây khốn trong một trận pháp của Tử Dương Minh, vất vả lắm mới thoát ra được.
Trải qua chuyện này, dù ngoài miệng không ai nhắc đến, nhưng đoàn người tu luyện đều trở nên dụng tâm hơn hẳn.
Không lâu sau, Lâm Anh chủ động nhận nuôi hai đứa trẻ mồ côi có thiên phú thượng giai trong giới phàm nhân làm đệ tử. Khả năng diễn đạt của nàng không tốt, đôi khi nói chuyện với đệ tử cứ như ông nói gà bà nói vịt. Lâm Anh tự giận dỗi chính mình, quanh năm suốt tháng cứ trưng ra khuôn mặt bánh bao lạnh lùng, nhưng dù giao tiếp gian nan đến đâu, nàng cũng chưa từng từ bỏ.
Cuối cùng, Lâm Anh đành gọi Bạch Trì tới. Nhờ sự giải thích bập bẹ của Bạch Trì, hai vị đệ tử kia cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo tu luyện.
Sự việc tại Tử Dương Minh đã dạy cho tất cả mọi người một bài học: Nhiều khi, không phải cứ chọn cách lánh đời thì rắc rối sẽ không tìm đến cửa. Chỉ khi bản thân có đủ thực lực, người ta mới không bị thế sự xâm phạm, không bị kẻ khác ăn h**p.
Cơ Thiền sau khi về môn phái liền lâm một trận trọng bệnh, nằm liệt giường hơn mười ngày.
Khi sinh bệnh, Cơ Thiền trở nên cực kỳ quấn người, trong sự quấn quýt ấy lại mang theo chút tùy hứng và kiều khí, nhất định phải thấy Tống Quân Du ở bên cạnh mới chịu đi vào giấc ngủ.
Tống Quân Du những ngày đó đành thay đổi thói quen, ngủ lại trong phòng Cơ Thiền để tiện bề chăm sóc nàng bất cứ lúc nào.
Trong khoảng thời gian này, Tống Quân Du cũng tỉ mỉ quan sát Cơ Thiền.
Những năm qua cô luôn đối xử với Cơ Thiền như một đứa trẻ, lúc này mới đột nhiên nhận ra, Cơ Thiền đã hoàn toàn trưởng thành, trở thành một thiếu nữ lớn phổng phao.
Dường như chỉ sau một đêm, Cơ Thiền đã trở nên yểu điệu, mang theo nét quyến rũ và phong tình vốn có của một người trưởng thành.
Chẳng trách Tần Toàn lại thèm khát gương mặt này của Cơ Thiền, trăm phương nghìn kế muốn đoạt xá. Ngay cả Tống Quân Du ngày ngày tiếp xúc còn cảm thấy dung mạo này đẹp đến không gì sánh bằng, huống chi là những kẻ ít khi được thấy nàng.
Tống Quân Du không nén nổi sự kỳ vọng: Với thiên phú và phẩm mạo của Cơ Thiền, chờ đến tương lai thiên hạ thái bình, chắc chắn sẽ có vô số người theo đuổi nàng.
Khi đó, cô nhất định phải giúp Cơ Thiền trấn giữ cửa ải thật tốt.
Nửa tháng sau, bệnh tình của Cơ Thiền cuối cùng cũng bình phục.
Nàng gầy đi một chút, khiến ngũ quan càng thêm sắc sảo. Dung nhan đã hoàn toàn thoát khỏi nét ngây thơ thời thơ ấu, đẹp tựa trăng rằm hoa nở, khí chất như ánh trân châu dịu nhẹ tỏa ra từ bên trong. Dù chỉ đứng yên không làm gì, nàng cũng giống như một bức họa tiên lộ minh châu tuyệt mỹ.
Mà trong nửa tháng này, thế giới bên ngoài vẫn không ngừng dậy sóng.
Tu chân giới bỗng nhiên rộ lên một loại luận điệu, cho rằng tội của Tử Dương Minh không đáng bị diệt môn như thế, đồng thời chỉ trích Bách Lý Lâu và Thanh Bình Môn không biết đại cục. Rõ ràng Ma tộc ngoại địch đang lăm le trước mắt, tiên môn nên hòa mục tương trợ, vậy mà Bách Lý Lâu và Thanh Bình Môn lại đi tấn công Tử Dương Minh vào lúc này.
Mãi đến khi Qua Dao đưa ra những bằng chứng về việc làm ác của Tử Dương Minh trong suốt nhiều năm qua trước mặt mọi người, những luận điệu đó mới dần biến mất.
Khác với sự xôn xao của tu tiên giới, chuyện này giống như một tia sáng chiếu rọi vào những người dân thấp cổ bé họng đang bị các tiên môn địa phương áp bức. Trong nửa tháng qua, Bách Lý Lâu đã tiếp nhận không ít đơn kiện của bá tánh, tố cáo hành vi ức h**p dân lành của một số môn phái.
Vì thế, danh tiếng của Bách Lý Lâu càng thêm hiển hách, ẩn ẩn có tư thế vượt qua Vô Hận thành.
Việc Bách Lý Lâu và Vô Hận thành đối đầu nhau chỉ còn là vấn đề thời gian.
Theo cốt truyện nguyên tác, Qua Dao chính là trong quá trình này dần nhận ra điểm bất thường của Vô Hận thành, sau đó mới phát hiện ra âm mưu của chưởng môn Phùng Ngọ Dương.
Trong quá trình này, những môn phái làm ác đương nhiên sẽ không khoanh tay chịu trói, sự hòa bình giả tạo giữa các tiên môn không còn duy trì được nữa. Tiên môn và Ma tộc tranh đấu, nội chiến của Ma tộc cũng gia tăng vì Ma Vương mất tích...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!