Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Tống Quân Du cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái.
Cô thấy mình đã nằm trong phòng, trong lư hương đốt loại hương an thần dễ chịu, bên gối đặt một xấp thoại bản mới xuất bản, trên bàn còn có một bát canh giải rượu với hương vị vừa miệng, giúp cô xua tan mọi cảm giác khó chịu sau một đêm say khướt.
Người có thể chu đáo đến mức này, ngoài Cơ Thiền ra thì không còn ai khác.
Tống Quân Du cảm thấy vô cùng ấm lòng, thầm cảm thán không biết bao nhiêu lần rằng mình đã thu nhận được một đồ đệ tốt: Cơ Thiền thật sự quá xuất sắc!
Có đôi khi Tống Quân Du thậm chí còn nghĩ, so với cô, Cơ Thiền càng có tư chất để trở thành chưởng môn Thanh Bình Môn hơn.
Trên người nàng hội tụ đầy đủ mọi tố chất cần thiết của một vị chưởng môn tương lai: không chỉ có thực lực vượt trội mà còn vô cùng chu toàn, biết cách chăm sóc mọi đệ tử trong môn phái.
Tống Quân Du rời giường ăn canh, rồi thong thả cất xấp thoại bản vào túi Càn Khôn. Cô lờ mờ nhớ lại tối qua dường như mình đã cùng Cơ Thiền thảo luận về quan niệm tình cảm và hôn nhân. Những chuyện xảy ra sau đó cô không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ rằng mình đã nhận được một kết quả khá hài lòng.
Hiện tại Cơ Thiền vẫn chưa có người trong lòng.
Dù ích kỷ muốn Cơ Thiền có thể ở bên cạnh mình thêm vài thập kỷ, thậm chí là lâu hơn nữa, nhưng lo xa vẫn hơn. Ở nhân gian, nhiều gia đình đã chuẩn bị của hồi môn cho con gái ngay từ khi chúng mới chào đời.
Cơ Thiền hiểu chuyện và ngoan ngoãn như vậy, chắc chắn nàng sẽ không nghĩ đến chuyện này, nên chỉ có thể để bậc trưởng bối như Tống Quân Du lo liệu.
Tống Quân Du quyết định âm thầm đưa việc tích góp của hồi môn cho Cơ Thiền vào kế hoạch. Cô không muốn đồ đệ tài hoa xuất chúng của mình sau này bị người ta coi thường chỉ vì chuyện sính lễ.
Cũng may, bắt đầu chuẩn bị từ bây giờ vẫn còn kịp.
Vừa nghĩ, Tống Quân Du vừa ra cửa tìm Cơ Thiền. Gần đây cô mới nghiên cứu ra vài phương thuốc mới, cần thảo luận kỹ với nàng, để lần tới khi Cơ Thiền xuống núi có thể truyền dạy lại cho dân làng Lý gia thôn.
Những nơi Cơ Thiền thường lui tới trong môn phái chỉ có vài chỗ: Tàng Thư Các, nơi luyện kiếm và phòng riêng của nàng.
Tống Quân Du đi đến nơi luyện kiếm trước. Cơ Thiền vốn cần cù, luôn duy trì thói quen luyện kiếm mỗi ngày không nghỉ, phần lớn thời gian nàng đều ở đây.
Tuy nhiên, Tống Quân Du chỉ thấy Trịnh Phục và Vương Niệm đang chuyên chú luyện tập.
Mấy năm nay không biết Trịnh Phục đã ngộ ra điều gì mà không còn xuống núi đến Dạ quốc để tranh giành vương vị nữa, ngược lại bắt đầu dốc lòng tu luyện.
Trong quá trình tu luyện, Trịnh Phục tận mắt chứng kiến Cơ Thiền liên tiếp thăng cấp với thực lực đáng kinh ngạc, khiến hắn nảy sinh cảm giác nguy cơ, vì thế càng thêm khắc khổ.
Thời gian qua, kiếm thuật của Trịnh Phục đã thuần thục hơn nhiều, hiện đang chạm đến ngưỡng cửa Kim Đan kỳ, ước chừng không quá vài năm nữa là có thể đột phá.
"Sư điệt mới ở đây một khắc trước, chắc hiện giờ có việc đi đâu rồi."
Nghe Tống Quân Du hỏi về Cơ Thiền, Trịnh Phục ho một tiếng, dời tầm mắt đi chỗ khác, có chút không tự nhiên nói.
Thật ra hắn đã nói dối.
Cơ Thiền sư điệt của hắn vốn luôn giỏi che giấu cảm xúc, gặp ai cũng mỉm cười, vậy mà sáng nay lại lạnh mặt không nói lời nào.
Hơn nữa nàng cũng không phải rời đi từ một khắc trước, mà là ngay khi nhìn thấy bóng dáng Tống Quân Du từ xa đi tới liền lập tức ngự kiếm rời đi.
Hai người này chắc chắn đã xảy ra mâu thuẫn!
Vì tối qua Trịnh Phục cũng tham gia vào việc xúi giục Cơ Thiền đi khuyên nhủ Tống Quân Du, lại thấy sắc mặt cô hôm nay rất tốt, không giống như bị thương, nên hắn đoán có lẽ Tống Quân Du đã làm gì có lỗi với Cơ Thiền.
Sợ nói thật sẽ khiến mâu thuẫn giữa hai người thêm gay gắt, Trịnh Phục theo bản năng bắt đầu giúp Cơ Thiền che giấu.
Tống Quân Du không nghi ngờ gì, lại thong thả đi tới Tàng Thư Các.
Ngoài dự kiến của cô, Cơ Thiền cũng không có ở đó.
Chỉ là không biết trước đó ai đã vào đây mà sơ suất đến mức không đóng cửa sổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!