Cặp đôi nam nữ chính vốn có xuất thân hiển hách, nhưng hiện tại phần lớn thời gian đều hành tẩu ở phương Bắc, hiếm khi đặt chân tới phương Nam, nên cũng chẳng có chút liên hệ nào với Tử Dương Minh. Tần Toàn hiển nhiên không nhận ra danh tính của bọn họ.
Trong bí cảnh, tu vi của mọi người đều bị áp chế, ngay cả nam nữ chính cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, Tử Dương Minh dường như đã có sự chuẩn bị từ trước cho những tình huống sẽ gặp phải, nên mang theo rất nhiều cung nỏ và vũ khí tầm xa.
Phía bên này, con thuyền của nhóm Tống Quân Du quá nhỏ, rất dễ bị lật. Nếu thực sự đánh nhau, họ sẽ rơi vào thế bất lợi, hoàn toàn không phải đối thủ của đám người kia.
Nhìn những mũi tên tẩm độc đang lập lòe hàn quang hướng về phía mình, Tống Quân Du và Qua Dao nhìn nhau một cái. Vì tình thế bắt buộc, họ đành phải chậm rãi chèo thuyền lại gần con thuyền lớn.
"Tiểu Thiền, lát nữa hãy vùi mặt vào ngực ta!"
Trước phong cách hành xử kiểu thổ phỉ, ngang ngược của Tử Dương Minh, Tống Quân Du không thể không nâng cao cảnh giác.
Cô âm thầm để lại một tâm nhãn, cắn rách ngón tay, vò rối mái tóc của Cơ Thiền rồi dùng máu vẽ vài vệt lên mặt nàng. Sau khi chuẩn bị xong, cô mới đỡ Cơ Thiền bước lên thuyền lớn.
Cơ Thiền dường như có chút không tình nguyện, nhưng Tống Quân Du đã dùng lực ấn nhẹ lên cổ nàng. Cơ Thiền liếc nhìn cô một cái, chỉ đành cắn môi, vùi mặt vào lồng ngực cô. Nàng dường như không dám thở mạnh, vành tai đã đỏ bừng lên một mảng.
Tống Quân Du lúc này không hề chú ý đến sự khác thường của đồ nhi.
Đúng như cô dự đoán, với tác phong của Tần Toàn, đám thuộc hạ bên dưới cũng chẳng chính phái gì cho cam. Nhóm người Tống Quân Du vừa lên thuyền, người của Tử Dương Minh đã dùng ánh mắt tà ác, bất thiện chằm chằm nhìn cô và Qua Dao.
Tấn Mặc tính tình vốn rất tốt, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không biết giận. Tống Quân Du đã đọc qua nguyên tác, cô biết rằng Tấn Mặc cười càng xán lạn thì chứng tỏ tâm trạng của hắn càng tệ.
Y Cốc không chỉ nghiên cứu thuật chữa bệnh cứu người, mà còn cực kỳ am hiểu độc thuật. Những kẻ chọc giận Tấn Mặc thường không bao giờ có kết cục tốt đẹp.
Lúc này, nụ cười trên môi Tấn Mặc đang vô cùng rạng rỡ.
"Thật tốt quá!"
Hắn vừa mân mê cái đầu rắn Vạn Kim vừa đi ngang qua Tống Quân Du. Liếc nhìn mấy kẻ có ánh mắt xấc xược kia, hắn chỉ tay về phía nhóm Cơ Thiền, cười tươi rói: "Ta vốn dĩ đang không muốn ở cùng bọn họ."
"Một người vừa bị rắn Vạn Kim cắn, hai người kia thì vừa dính nước đầm lầy, ta còn đang lo bọn họ sẽ lây bệnh cho mình đây!"
"Vậy sao?" Tần Toàn cười đầy quyến rũ: "Công tử quả nhiên là người thức thời."
Người của Tử Dương Minh lộ vẻ kinh nghi. Tống Quân Du chớp mắt, cảm thấy da mặt mình bỗng dưng căng cứng lại. Cô vừa định đưa tay lên sờ thì Qua Dao ở bên cạnh đã kín đáo giữ tay cô lại.
"Tấn Mặc vừa hạ chút dược, không có gì đáng ngại đâu."
Tống Quân Du nhìn sang Qua Dao, thấy trên khuôn mặt trắng nõn của nàng ấy đã nổi lên một mảng mụn đỏ trông rất đáng sợ. Dù không có gương, cô cũng đoán được mặt mình chắc chắn chẳng khá khẩm hơn là bao.
Hiển nhiên, người của Tử Dương Minh đều biết nước đầm lầy có độc. Thấy Tống Quân Du và Qua Dao biến thành bộ dạng này, những kẻ đang có ý đồ xấu xa tức khắc dập tắt tâm tư.
Tuy nhiên, có một gã trông giống quản sự vẫn cứ nhìn chằm chằm vào Cơ Thiền đang nằm trong lòng Tống Quân Du.
Tống Quân Du nhíu mày, không tự chủ được mà ôm chặt Cơ Thiền hơn một chút.
Cả nhóm vừa lên thuyền đã bị người của Tử Dương Minh lục soát, tịch thu túi Càn Khôn rồi tống vào buồng giam.
Trong lúc đó, gã quản sự kia định tiến tới khám xét người, cố tình muốn xô đẩy để nhìn rõ mặt Cơ Thiền. May mắn là Tấn Mặc luôn chú ý đến tình hình bên này, hắn nhìn Tần Toàn cười như không cười: "Đây là đạo đãi khách của quý minh sao?"
Tần Toàn cảm thấy mất mặt nên đã quát dừng gã quản sự kia lại. Lúc này gã mới chịu thôi.
Thế nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt dính dớp như loài rắn của gã vẫn không rời khỏi người Cơ Thiền.
Tống Quân Du cắn chặt môi dưới. Cô chợt nhớ ra, mẹ kế của Cơ Thiền có một người anh trai ở trong Tử Dương Minh, chẳng lẽ chính là gã quản sự này?
Kẻ này đến với ý đồ không tốt, ánh mắt của gã khiến Tống Quân Du cảm thấy cực kỳ bất an. Nhìn Cơ Thiền đang tái nhợt, cô càng thêm lo lắng.
Vì lời nói dối về việc trúng độc của Tấn Mặc, người của Tử Dương Minh không dám chạm vào các nữ tu nữa, thay vào đó bọn chúng gọi Trịnh Phục qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!