Chương 25: (Vô Đề)

"Trịnh sư bá vốn có tướng mạo phi phàm, những năm qua ở nhân gian đã khiến biết bao nữ tu thầm thương trộm nhớ."

Cơ Thiền cũng không úp mở mà nói thẳng ngọn ngành sự việc: "Vài ngày trước, Tần Toàn – con gái của tông chủ Tử Dương Minh đã nhắm trúng ngài ấy, theo đuổi không buông. Trịnh sư bá chắc là vì thấy quá phiền toái nên mới trốn về môn phái."

"Nghe nói mấy ngày nay, Tần Toàn còn treo thưởng để truy tìm tung tích của Trịnh sư bá, rất nhiều người trong các tiên môn đều đang tìm hắn. Có lẽ vì chuyện này mà sư bá mới muốn thay đổi diện mạo."

Qua vài câu giải thích của Cơ Thiền kết hợp với những gì đã biết về Trịnh Phục, Tống Quân Du lập tức hiểu rõ toàn bộ câu chuyện.

Trong phút chốc, cô cảm thấy vừa buồn cười vừa tức giận.

Với vẻ ngoài xuất chúng như vậy, chắc hẳn những năm qua Trịnh Phục đã thu hút không ít sự chú ý của các nữ tu. Thậm chí trong cái thế đạo hỗn loạn này, sẽ có nhiều người dùng những thủ đoạn cực đoan giống như Tần Toàn.

Nhưng tính tình Trịnh Phục vốn cao ngạo, hắn chắc chắn rất chán ghét những sự dây dưa đó. Thế là hắn ngây thơ nghĩ rằng nếu mình đã kết hôn thì những nữ tử kia sẽ không làm phiền nữa. Chính vì vậy, hắn mới chọn Tống Quân Du, muốn cùng cô kết thành đạo lữ.

Giữa thế gian nhiễu nhương này, với dung mạo đó mà tu vi lại không quá cao, đến tận bây giờ Trịnh Phục vẫn chưa bị bắt đi làm "của riêng" thì cũng coi như hắn mạng lớn.

Bị nữ tử truy đuổi đến mức phải trốn đông trốn tây, cuối cùng phải chạy về sơn môn, với cái tính cách cao ngạo đầy mâu thuẫn của Trịnh Phục, đương nhiên hắn không đời nào chịu nói ra.

Nghĩ đến đây, Tống Quân Du lại nhìn sang Cơ Thiền – người còn có dung mạo xuất sắc hơn cả Trịnh Phục, cảm giác nguy cơ trong lòng cô càng thêm mãnh liệt: Vạn nhất chọc phải nhân vật quyền thế nào đó, người làm sư phụ như cô hiện tại cũng chẳng có đủ năng lực để bảo vệ nàng...

"Tiểu Thiền, sau này hai ta đều phải chăm chỉ tu luyện." Tống Quân Du nghiêm túc dặn dò.

"Vâng, thưa sư phụ."

Giọng nói của Cơ Thiền truyền ra từ sau tấm rèm che vô cùng vui vẻ, thậm chí còn mang theo vài phần hân hoan.

Không lâu sau, Trịnh Phục quay lại với một gương mặt mới hết sức bình thường. Hắn cố ý đi lượn một vòng trước mặt người của Tử Dương Minh, phát hiện không ai nhận ra mình mới thở phào nhẹ nhõm, ưỡn ngực đi về phía Tống Quân Du. Lúc này, cô vén rèm che lên, cười như không cười nhìn hắn:

"Đại sư huynh, Tần Toàn tiên tử lần này có tới không?"

Sao cô lại biết được?!

Trịnh Phục lảo đảo một cái, không còn giữ nổi vẻ cao ngạo trên mặt nữa. Hắn nhìn quanh một vòng, thấy mọi người đều đang đổ dồn ánh mắt về phía mình thì gượng ép nặn ra một nụ cười, nhưng sự hoảng loạn đã hiện rõ mồn một:

"Sư muội, ta không hiểu muội đang nói gì."

Trịnh Phục dường như thật sự sợ hãi, sắc mặt trắng bệch trong nháy mắt.

"Sư huynh, huynh nên bỏ cuộc đi thôi!"

"Chỉ có bậc mỹ nam tử như Trịnh Phục công tử mới có được sự ưu ái của Tần tiên tử..."

Thấy trên trán Trịnh Phục bắt đầu lấm tấm mồ hôi lạnh, Tống Quân Du mới thấy hả dạ, cô thong thả bồi thêm một câu:

"Đúng vậy, ai mà không biết Tần tiên tử chỉ yêu thích những lang quân có dung mạo xinh đẹp."

Các tu giả xung quanh thấy vậy, dùng ánh mắt như nhìn kẻ lập dị để nhìn chằm chằm vào diện mạo tầm thường của Trịnh Phục lúc này, tốt bụng khuyên bảo: "Mười mấy nam nhân hầu hạ Tần tiên tử, ai nấy đều là thanh niên tuấn tú anh tuấn. Tử Dương Minh dù quyền thế ngập trời, nhưng không phải ai cũng có phúc phận đó đâu. Sư muội của ngươi xinh đẹp như thế, hãy biết trân trọng người trước mắt đi..."

Hả?!

Tống Quân Du trợn tròn mắt. Cô vốn tưởng Tần Toàn chỉ vì nhất kiến chung tình với sắc đẹp của Trịnh Phục nên mới điên cuồng như vậy, không ngờ trước hắn đã có tới mười mấy người rồi.

Biết Tống Quân Du đã rõ ngọn ngành, Trịnh Phục chột dạ lau mồ hôi trên mặt, cúi đầu im lặng. Trong mắt người ngoài, trông hắn cứ như một kẻ đang khiêm tốn tiếp thu lời dạy bảo.

Thế là vị tu giả kia lại hạ thấp giọng nói thêm vài câu:

"Chuyện này ngươi đừng có truyền ra ngoài đấy —"

"Lần này Trịnh Phục công tử trốn đi khiến Tần tiên tử nổi trận lôi đình. Nàng ta đã bí mật tuyên bố rằng nếu bắt được sẽ rút sạch linh căn, biến hắn thành sủng vật riêng để giam cầm. Thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, công tử chớ có bị ma quỷ dẫn đường mà mơ tưởng..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!