Những ngày kế tiếp, Tống Quân Du vẫn chưa từ bỏ ý định. Cô nán lại bên ngoài trấn Hồng Thạch thêm một thời gian, hy vọng có thể đợi được Phật tử trở ra.
Ngày nào cô cũng thử tìm cách tiến vào trấn lần nữa, nhưng chẳng lần nào thành công.
Mãi đến khi rời khỏi trấn Hồng Thạch, Tống Quân Du mới phát hiện ra một chuyện. Có lẽ nhờ luồng trọc khí hung hãn va đập lung tung trong cơ thể mà kinh mạch của cô đã được mở rộng, linh lực lưu chuyển bên trong dồi dào hơn hẳn so với trước kia.
Dù vậy, Tống Quân Du hiểu rõ lo âu cũng chẳng giải quyết được gì. Không muốn bản thân cứ mãi chìm đắm trong sự nôn nóng, cô bắt đầu tập trung kiểm tra thể chất dị thường của Cơ Thiền và dạy nàng tập nói.
Cơ thể Cơ Thiền vô cùng kỳ lạ. Hút vào lượng trọc khí khổng lồ như thế, ngoại trừ lúc đó sắc mặt có chút tái nhợt thì hiện tại mọi thứ đều bình thường đến kinh ngạc!
Đây chính là năng lực của thể chất Vô Khiếu sao?
Có lẽ vì vừa trải qua một lần sinh tử, Tống Quân Du cảm thấy Cơ Thiền dường như càng trở nên xinh đẹp hơn. Dung mạo nàng có những thay đổi nhỏ đầy tinh tế, làn da càng thêm mịn màng, trắng trẻo như ngọc, chạm vào tưởng chừng như có thể tan chảy.
Tống Quân Du thở phào nhẹ nhõm, sau đó bắt đầu tận tình khuyên bảo:
"Tiểu Thiền, tính tình ngươi đơn thuần, trước đây thì không sao, nhưng giờ đã học nói được rồi, tuyệt đối không được để lộ chuyện ngươi có thể hấp thu trọc khí. Chuyện này rất hệ trọng, ngoài ta ra, ngươi chớ có nói cho bất kỳ ai khác..."
Cơ Thiền dùng đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm cô, không rõ đang nghĩ gì. Tống Quân Du sợ nàng không hiểu rõ lợi hại, bèn hết lời phân tích thiệt hơn. Cơ Thiền bỗng nhiên nhìn cô mỉm cười rồi khẽ gật đầu.
Tống Quân Du bấy giờ mới trút được gánh nặng trong lòng.
Thế nhưng, trong việc dạy Cơ Thiền nói chuyện, Tống Quân Du lại vấp phải trở ngại lớn nhất kể từ khi nhận nàng.
Cơ Thiền không mấy mặn mà với việc mở lời. Dù Tống Quân Du có dùng đồ ngọt để dụ dỗ hay dùng đạo lý để khuyên nhủ, số lần Cơ Thiền chịu mở miệng vẫn ít ỏi đến đáng thương. Rõ ràng là nàng đang cố tình đối phó với cô.
Đặc biệt là khi Tống Quân Du dạy nàng gọi hai tiếng "Sư phụ", Cơ Thiền gần như im hơi lặng tiếng hoàn toàn.
Thấy Cơ Thiền lại một lần nữa giữ im lặng, Tống Quân Du quyết định tung ra tuyệt chiêu cuối cùng.
Cô rũ mắt, vẻ mặt lộ rõ sự buồn bã, len lén quan sát Cơ Thiền: "Tiểu Thiền, ta tự biết linh lực mình thấp kém, không xứng làm sư phụ của ngươi. Nếu ngươi đã không muốn gọi, vậy thì thôi vậy!"
Vốn tưởng rằng chiêu "bán thảm" này sẽ nhận được sự đồng cảm, nào ngờ trong đôi mắt xinh đẹp của tiểu cô nương kia không hề có chút thương xót nào, ngược lại còn thoáng qua một tia ý cười rõ rệt!
Bị nhìn thấu rồi sao?
Dùng mềm không được, vậy thì chỉ còn cách dùng cứng!
Tống Quân Du bị nụ cười kia k*ch th*ch, hoàn toàn vứt bỏ cái mác sư phụ tôn nghiêm. Cô nghiến răng nghiến lợi túm lấy cổ áo Cơ Thiền, vật nàng ngã xuống đất rồi bắt đầu cù lét.
Tiểu cô nương trợn tròn mắt, hiển nhiên không ngờ Tống Quân Du lại giở trò này. Nàng liều mạng né tránh nhưng không tài nào thoát khỏi sự kìm kẹp của cô.
"Có gọi sư phụ hay không?"
Tống Quân Du học theo giọng điệu của mấy tên thổ phỉ, trừng mắt nhìn khuôn mặt của Cơ Thiền, hung tợn hỏi.
Trong lúc giằng co, mặt tiểu cô nương đỏ bừng lên. Đôi mắt vốn dĩ thanh lãnh thường ngày giờ đây như chứa đựng một làn nước mùa thu, sóng mắt dập dềnh, tựa như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ bật khóc ngay lập tức.
Cơ Thiền nhìn Tống Quân Du một cái rồi quay mặt đi, cắn chặt môi dưới, nhất quyết không chịu lên tiếng.
Nhìn dáng vẻ ấy của Cơ Thiền, Tống Quân Du nhất thời lại thấy chần chừ.
Tiểu cô nương trông có vẻ sợ hãi, đáng thương đến thế kia...
Chẳng lẽ nàng thật sự nghĩ rằng mình đang đe dọa nàng sao?
Có khoảnh khắc, Tống Quân Du cảm thấy mình chẳng khác nào một tên ác bá đang c**ng b*c dân nữ.
Thật ra... nếu Cơ Thiền không muốn gọi thì cũng không sao cả. Nàng vốn là người hiểu chuyện, trước mặt người ngoài chắc chắn sẽ không gọi thẳng tên cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!