Gương mặt nữ quỷ lộ rõ vẻ nôn nóng, Tống Quân Du cũng trầm mặc, ánh mắt tối sầm lại.
Nếu là lúc khác, Cơ Thiền tìm được cách chạy ra ngoài thì Tống Quân Du chỉ thấy vui mừng. Thế nhưng vào thời điểm này, nếu sau hai canh giờ nữa mà Cơ Thiền vẫn chưa thoát khỏi trấn Hồng Thạch, nàng sẽ bị trọc khí của vòng luân hồi ăn mòn, rồi cũng sẽ trở thành ác quỷ nơi đây.
"Ngươi có thể phái người tìm nàng giúp ta không?" Tống Quân Du nhìn sang nữ quỷ bên cạnh.
Dựa theo biểu hiện của Lâm lão lúc trước, địa vị của nữ quỷ này trong đám ác quỷ ở trấn Hồng Thạch hẳn là không thấp.
"Đó là hậu sơn! Đám tân nương ác quỷ chiếm cứ ở đó, chúng ta sao dám bén mảng tới?"
Sắc mặt nữ quỷ thay đổi thất thường, nàng ta nhìn Tống Quân Du: "Muốn đi thì tự ngươi đi đi! Ngươi là người phàm, bọn họ sẽ không tấn công ngươi đâu."
Giọng điệu của nữ quỷ vô cùng quyết liệt, rõ ràng là không có ý định can thiệp.
Lý do nàng ta đưa ra thoạt nhìn thì có vẻ hợp lý, nhưng ngẫm kỹ lại thấy có điểm không ổn. Nếu nàng ta thực sự coi trọng giao dịch với Tống Quân Du, lẽ ra không nên có phản ứng như vậy.
Liên tưởng đến việc suốt dọc đường không hề đụng phải con quỷ nào khác, trong đầu Tống Quân Du nảy ra một suy đoán: Đám ác quỷ này rất có thể đang âm mưu chuyện gì đó sau lưng.
Tống Quân Du không biết mình đóng vai trò gì trong mưu đồ của chúng, nhưng ở mức độ nào đó, việc tiến vào hậu sơn không chỉ giúp cô tìm kiếm Cơ Thiền mà còn thuận tiện để tìm tung tích Phật tử.
Nữ quỷ hiển nhiên không yên tâm để Tống Quân Du một mình vào hậu sơn. Sau một hồi giằng co, nàng ta để lại trên cổ Tống Quân Du một ấn ký trọc khí.
"Nếu trong vòng hai canh giờ ngươi tìm được đồ đệ trở về, ta sẽ bảo những kẻ khác thả nàng ra. Còn nếu quá thời hạn mà ngươi không quay lại, trọc khí sẽ lan ra khắp cơ thể, lúc đó ngươi cũng chỉ có thể biến thành con rối cho chúng ta sai khiến mà thôi..."
"Ta là người thức thời, đương nhiên sẽ không để chuyện phát triển đến mức đó đâu..."
Khác với thái độ đề phòng của nữ quỷ, đối diện với ánh mắt mang vài phần cảnh cáo kia, Tống Quân Du nở nụ cười ngả ngớn, ánh mắt không chút né tránh.
"Vậy thì tốt!"
Nữ quỷ như sực nhớ ra điều gì, sa sầm mặt dặn thêm: "Đám nữ quỷ đó bị chôn ở vực sâu phía Tây, vùng lân cận hung sát vô cùng, nhớ kỹ chớ có đi về hướng đó."
"Đa tạ đã nhắc nhở."
Tống Quân Du khẽ động tâm, cô nở nụ cười với nữ quỷ rồi chắp tay, xoay người đi vào hậu sơn.
Đúng như lời nữ quỷ nói, hậu sơn đã nhiều năm không có người đặt chân đến, cây cối xanh um tùm, xung quanh tĩnh mịch đến lạ thường, ngay cả tiếng ve hay tiếng chim hót cũng bặt vô âm tín.
Linh lực bị áp chế, Tống Quân Du không thấy được dấu vết người đi qua, chỉ có vầng huyết nguyệt với màu sắc ngày càng đậm, thậm chí còn sinh ra hư ảnh đang lơ lửng trên cao.
Tống Quân Du không ngừng tiến về phía trước. Càng đi sâu, trọc khí càng nồng nặc, cô phải liên tục dán tỉnh thần phù lên trán mới có thể miễn cưỡng giữ cho thần trí tỉnh táo.
Nữ quỷ kia tưởng rằng cô sẽ né tránh nơi chôn cất của đám quỷ tân nương, nhưng nàng ta không biết rằng mục đích của Tống Quân Du chính là đi về phía đó. Muốn siêu độ cho những tân nương này, khả năng cao Phật tử đang ở nơi ấy.
Cỏ cây ngày càng rậm rạp, đi được chừng một nén nhang, Tống Quân Du đã đến bên rìa một vách đá.
Vừa tới gần, cô không tự chủ được mà rùng mình một cái – nơi này quá lạnh, trọc khí ngút trời đang từ dưới vực sâu bốc lên. Dưới sự xâm nhiễm của trọc khí, dù đã liên tục dán tỉnh thần phù nhưng đầu óc Tống Quân Du vẫn ngày một choáng váng.
Tống Quân Du biết khoảnh khắc mấu chốt đã đến, cô dán thêm mấy lá tỉnh thần phù lên trán để giữ tỉnh táo, sau đó lấy ra những phù chú đã chuẩn bị từ trước rồi gieo mình xuống vực.
Trong khoảnh khắc lơ lửng giữa không trung, Tống Quân Du dường như nhìn thấy một người. Người đó toàn thân tỏa kim quang, khoác áo cà sa, ngồi trên một thân cây với ánh mắt đầy vẻ bi mẫn.
Phía sau người đó là huyết nguyệt đỏ tươi, phía dưới là vạn khoảnh quỷ quật. Từng sợi tơ bạc từ lòng bàn tay người đó tung ra, nối liền với những luồng trọc khí đen kịt, trông vừa lộng lẫy lại vừa quỷ dị.
Nhưng khi Tống Quân Du nhìn lại lần nữa, nơi đó đã chẳng còn một bóng người.
Tống Quân Du đã xuống đến đáy vực.
Cô cứ ngỡ sẽ thấy quỷ tân nương hoặc hài cốt của những người chết oan, nhưng hiện ra trước mắt lại là một bãi mộ bia ngay ngắn. Những ngôi mộ này đã được lập từ nhiều năm trước, hoa trên đá đã loang lổ, không rõ vị hảo tâm nào đã dựng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!