Chương 18: (Vô Đề)

Luồng trọc khí như một sinh vật sống, chậm rãi tụ lại rồi nuốt chửng Cơ Thiền vào trong.

Những kẻ vừa bắt giữ Cơ Thiền cũng tức khắc thay đổi diện mạo, để lộ những đường ma văn dữ tợn trên mặt.

Khi nhìn rõ gương mặt thật đầy yêu dã và diễm lệ của người phụ nữ đứng giữa, tim Tống Quân Du thắt lại —— nếu cô đoán không lầm, kẻ này chính là Liễu Yêu!

Liễu Yêu là vị trưởng lão tàn bạo nhất Ma môn, nhan sắc tựa hoa nhưng tâm địa độc ác như rắn rết, đặc biệt là kẻ cực độ sùng bái kẻ mạnh. Trong nguyên tác, mụ ta say đắm Ma Vương mạnh nhất tam giới, không tiếc bất cứ giá nào để thể hiện trước mặt nàng. So với một Ma Vương kín tiếng và bí ẩn, số lần Liễu Yêu xuất hiện trong truyện thậm chí còn nhiều hơn.

Tại sao Liễu Yêu lại đến trấn Hồng Thạch?

Tống Quân Du theo bản năng cảm thấy chuyện này có liên quan đến kế hoạch thảm sát của mụ ta.

Sau khi ném Cơ Thiền vào trấn, luồng trọc khí đang cuộn trào bỗng dạt sang hai bên mở ra một con đường, nhóm người Liễu Yêu lần lượt tiến vào bên trong.

Tống Quân Du cắn chặt môi dưới, nghĩ đến dáng vẻ yếu ớt hơi thở như tơ của Cơ Thiền, cô hít sâu một hơi, lặng lẽ bám theo sau đoàn người của Liễu Yêu...

Đối với những người tu hành, dù là tu ma hay tu tiên, việc đối mặt với trọc khí chưa bao giờ là trải nghiệm dễ chịu.

Trọc khí tích tụ tất cả những ý niệm tiêu cực của chúng sinh trong thế giới này. Với người tu tiên, nó rất dễ làm nảy sinh tâm ma, còn với những ma tu vốn dĩ đã thô bạo, trọc khí sẽ k*ch th*ch d*c v*ng giết chóc, nếu không cẩn thận sẽ dẫn đến bạo thể mà chết.

Trong lòng Tống Quân Du vừa sợ hãi vừa lo âu.

Trọc khí áp chế linh lực, ngay khi vừa dấn thân vào trong, cô đã cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ bốn phương tám hướng bủa vây. Trước mắt tối đen như mực, chỉ nghe thấy những tiếng cười quái đản "khặc khặc" vang lên xung quanh, đó là những vong hồn đang ẩn nấp trong màn sương mù quấy phá.

Ác quỷ không thể trực tiếp giết người, nhưng chúng có thể lợi dụng trọc khí để làm nhiễu loạn linh lực của tu giả, khiến tâm trí họ hoảng loạn.

Một khi người tiến vào không có ý chí kiên định, để linh lực bị vấy bẩn bởi trọc khí, họ sẽ bị mê hoặc, hơi thở rối loạn, thậm chí là tự sát.

Dù biết rõ phải giữ cho tâm trí thanh tỉnh mới không bị những vong linh ở trấn Hồng Thạch ảnh hưởng, nhưng nghĩ là một chuyện, thực hiện lại vô cùng khó khăn.

Cứ nghĩ đến việc Cơ Thiền bị Liễu Yêu bắt đi, Tống Quân Du lại không nén nổi sự nóng lòng. Trong cơn mê muội, trước mắt cô dường như hiện ra cảnh Cơ Thiền bị quỷ hồn mê hoặc, gương mặt vô hồn đang tự kết liễu đời mình. Tống Quân Du đau đớn khôn cùng, đến khi cô nhận ra mình đã rơi vào bẫy ảo trận do ác quỷ giăng ra thì đã quá muộn ——Khi Tống Quân Du khôi phục lại ý thức, cô thấy mình đang ngồi trong một chiếc kiệu.

Xung quanh tràn ngập tiếng nhạc hỉ ồn ã, tiếng chiêng trống vang trời. Giữa bóng tối bao trùm, hai tay cô bị dây thừng trói chặt.

Người tu chân một khi buông lỏng phòng bị sẽ bị ác quỷ thừa cơ xâm nhập, rơi vào ảo trận. Trừ khi hóa giải được tâm nguyện còn dang dở của ác quỷ lúc sinh thời, tìm được mắt trận để phá trận mà ra, bằng không sẽ bị vây hãm ở trấn Hồng Thạch cho đến khi thần trí điên loạn mà tự sát.

Nhưng, lúc này cô thực sự đang ở trong ảo trận sao?

Tống Quân Du nhớ lại tình tiết trong nguyên tác. Trong truyện, nữ chính Qua Dao từng bị ác quỷ ở trấn Hồng Thạch bắt đi, chúng muốn gả nàng cho con trai trấn trưởng. Sau đó Phật tử đã tìm thấy Qua Dao, dùng trận pháp vất vả ngăn chặn toàn bộ ác quỷ trong trấn mới giúp nàng thoát thân được.

Lúc trước vì quá lo lắng nên cô không kịp suy nghĩ, giờ đây trong đầu Tống Quân Du nảy sinh rất nhiều nghi vấn: Cơ Thiền dù đi theo cô nhưng lại là người có cơ thể không có linh khiếu, không thể tu luyện, chẳng khác gì người phàm, tại sao nhóm người Liễu Yêu lại phải bắt nàng ném vào đây?

Liên tưởng đến việc nhóm Liễu Yêu tiến vào trấn Hồng Thạch như vào chỗ không người, trong lòng Tống Quân Du ẩn ẩn nảy sinh một phỏng đoán.

Cô khẽ nhúc nhích phần bụng, thử xem có thể thoát khỏi dây thừng trên tay không. Còn chưa kịp hành động mạnh, rèm kiệu đã bị vén lên. Một người phụ nữ với gương mặt trắng bệch, hình thù kỳ quái xách đèn lồng ló đầu vào, mất kiên nhẫn quát lớn:

"Ngư nương, ngươi không thoát được đâu, bên ngoài có hơn hai mươi người canh giữ đấy!"

Nói rồi, bà ta lại dịu giọng, nhỏ nhẹ khuyên nhủ:

"Lâm công tử nhìn trúng ngươi là phúc phận của ngươi. Ngươi hãy ngoan ngoãn thuận theo ngài ấy, khéo léo lấy lòng thì sẽ không bị đánh chết như những đứa con gái trước đây. Cố gắng hai năm nữa sinh được mụn con, vinh hoa phú quý nhà họ Lâm sẽ mặc cho ngươi hưởng dùng..."

Nữ quỷ nói lời khuyên giải nhưng biểu cảm trên mặt lại cực kỳ mất kiên nhẫn, dưới ánh sáng lờ mờ trông vô cùng quái dị.

Nhân lúc bà ta vén rèm, Tống Quân Du liếc nhìn ra ngoài. Mười mấy nam nữ mặt mày xám xịt, tay cầm kèn loa canh giữ hai bên kiệu. Thấy cô nhìn ra, bọn chúng lập tức cảnh giác liếc lại. Xung quanh là những ngôi nhà đổ nát, cảnh tượng tiêu điều, nhưng cứ cách vài bước trên mái nhà lại treo một chiếc đèn lồng đỏ rực.

Người phụ nữ nhanh chóng buông rèm, vừa đi bên cạnh kiệu vừa lải nhải không ngừng về sự giàu sang của Lâm gia như một bài học thuộc lòng, cốt để thuyết phục Tống Quân Du cam tâm tình nguyện gả cho vị Lâm công tử kia.

Tống Quân Du không rảnh để nghe bà ta lảm nhảm, lòng cô lúc này đã chùng xuống tận đáy ——

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!