Sáng sớm ngày hôm sau, trước khi khởi hành, Tống Quân Du theo lệ thường gõ cửa phòng Cơ Thiền.
Đây là thói quen cô đã duy trì suốt mấy năm qua. Kể từ lần đầu tiên xuất quan và phát hiện Cơ Thiền giận dỗi vì mình thất hứa, mỗi khi đi xa hay bế quan, Tống Quân Du đều sẽ báo cho nàng một tiếng.
Nhưng lần này, cô gõ vài nhịp mà cửa vẫn khép chặt.
"Tiểu Thiền?"
Tống Quân Du rũ mắt, nhớ lại sắc mặt tái nhợt của Cơ Thiền ngày hôm trước, tim cô thắt lại, liền đẩy cửa bước vào. Cơ Thiền vốn luôn cần mẫn, dậy rất sớm, trước đây chưa từng xảy ra tình trạng này.
Đúng như Tống Quân Du dự đoán, Cơ Thiền quả nhiên đã xảy ra chuyện.
Qua một đêm, sắc mặt nàng không những không khá hơn mà còn nhợt nhạt đi trông thấy. Gương mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay rúc sâu sau lớp chăn, đôi mắt ướt át nhìn cô đầy vẻ đáng thương.
Tống Quân Du hốt hoảng, vội vàng truyền một luồng linh lực vào cơ thể Cơ Thiền. Nhưng kỳ lạ là, kiểm tra sơ bộ vẫn không thấy nàng có bệnh tật gì.
Cơ thể không có khiếu huyệt của Cơ Thiền vốn dĩ tiêu tốn nhiều linh lực hơn người thường. Nếu là ngày thường, Tống Quân Du có thể tập trung linh lực để kiểm tra toàn thân cho nàng, nhưng lúc này rõ ràng không còn kịp nữa.
"Tiểu Thiền, hay là ta đưa ngươi đến Lý gia thôn nhé? Lý Huyên chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho ngươi."
Tống Quân Du do dự một chút rồi nhỏ giọng đề nghị.
Vạn trưởng lão vốn có thành kiến với Cơ Thiền, lại đang bận rộn chăm sóc Quý Dương, nếu để Cơ Thiền đang bệnh ở lại Thanh Bình Môn, cô lo bà sẽ không đoái hoài gì đến nàng.
Trái với dự đoán của Tống Quân Du, Cơ Thiền vốn luôn ngoan ngoãn lại lắc đầu.
Nàng rũ mắt, từ dưới chăn vươn tay ra, những ngón tay trắng nõn túm chặt lấy ống tay áo của Tống Quân Du. Nàng ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn cô bằng ánh mắt trầm mặc nhưng đầy quật cường.
Rõ ràng gương mặt Cơ Thiền không có biểu cảm gì, nhưng vì sắc mặt nàng quá nhợt nhạt, Tống Quân Du lại thấy trong đôi mắt ấy vài phần khẩn cầu.
Đây là...
"Tiểu Thiền, ngươi là... không nỡ xa ta, muốn đi cùng ta sao?"
Tống Quân Du hỏi thử.
Trước cái nhìn ngạc nhiên của Tống Quân Du, Cơ Thiền khẽ gật đầu.
***
Phản ứng đầu tiên của Tống Quân Du là muốn từ chối.
Nhưng dường như Cơ Thiền biết cô đang nghĩ gì, trước khi cô kịp mở lời, nàng lại nắm lấy vạt áo cô, khẽ lắc nhẹ...
Đối diện với đôi mắt đen trắng phân minh và những ngón tay đang siết chặt vạt áo mình, Tống Quân Du mím môi, không cách nào nhẫn tâm gạt tay nàng ra được.
Lúc này, dáng vẻ mong chờ của Cơ Thiền trông thật sự rất tội nghiệp!
Tống Quân Du cũng không ngờ sau khi sinh bệnh, Cơ Thiền lại trở nên bám người như vậy.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng không có gì lạ. Cơ Thiền vốn dĩ có chút yếu mềm hơn những thiếu nữ khác, người bình thường khi ốm đau luôn hy vọng có người thân bên cạnh. Nàng mới nhập môn không lâu, có chút dính người cũng là điều dễ hiểu.
Hơn nữa, mang Cơ Thiền theo cũng có cái lợi: Dáng vẻ này của nàng khiến cô không yên tâm, mang theo bên mình thì dọc đường có thể tiện bề chăm sóc, chữa trị.
Dù đi đường có hơi vất vả, nhưng chiếc phi thuyền cô tặng Cơ Thiền trước đó vẫn dùng được. Nàng có thể nằm nghỉ bên trong, cùng lắm thì cô hao phí thêm chút linh lực để điều khiển phi thuyền mà thôi...
Nghĩ vậy, Tống Quân Du – người hiếm khi được đồ đệ toàn tâm toàn ý ỷ lại – nhìn vào đôi mắt long lanh của nàng mà hoàn toàn bại trận.
"Ta đi thu xếp một chút, lát nữa sẽ đưa ngươi xuất phát!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!