Trong sâu thẳm, có một giọng nói cứ âm thầm cầu nguyện:
"Tất cả chỉ là tin đồn, là hiểu nhầm. Lục Uyển Hà vẫn chưa đi… chắc chắn là chưa đi…"
Đến cả bản thân anh cũng không nhận ra rằng, bàn tay đặt trên đùi đã siết chặt từ bao giờ, cả gương mặt cũng cứng lại.
Vừa xe dừng, anh lập tức lao xuống, chạy thẳng lên lầu.
Ngay lúc đó, anh gặp bác gái hàng xóm ở căn đối diện đang đi chợ về.
Nghiêm Diêu Phong khựng lại, ánh mắt lập tức dừng trên chiếc túi vải trong tay bà.
"Chiếc túi này… sao lại ở chỗ bác?!"
Bác gái hơi sững người, rồi trả lời thật thà:
"Là Uyển Hà tặng cho bác."
Câu trả lời ấy khiến lòng Nghiêm Diêu Phong trĩu xuống.
Đây là phần thưởng mà Lục Uyển Hà giành được trong cuộc thi ca hát. Cô từng rất quý nó, thậm chí không nỡ mang ra ngoài.
Thế mà giờ đây, nó lại chứa đầy rau củ, còn dính cả đất ở góc túi.
Linh cảm chẳng lành ngày càng mãnh liệt, anh gần như không kìm nổi, vội vã mở cửa bước vào.
Trong lòng vẫn cố chấp hy vọng… rằng cô vẫn còn ở đây.
Rằng anh sẽ nhìn thấy cô mặc đồ ở nhà, ngồi trên sofa hoặc bước ra từ phòng ngủ, rồi ngạc nhiên nhìn anh mà hỏi:
"Diêu Phong, giờ này không ở doanh trại, sao lại về rồi?"
Nhưng…
Khi anh đẩy cửa bước vào, thứ đón chào anh chỉ là một căn nhà trống rỗng và những hạt bụi lơ lửng giữa không trung.
Trái tim Nghiêm Diêu Phong bỗng run lên. Anh bước vào trong, cảm thấy nơi này im ắng đến mức anh còn nghe được cả tiếng thở của chính mình.
Ánh mắt anh lướt qua căn phòng, đến khi chạm vào chiếc bàn… tim anh như ngừng đập, đứng sững tại chỗ.
Một cảm giác như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim anh, nỗi đau len lỏi khắp các dây thần kinh.
"Đơn ly hôn, sổ hộ khẩu…"
Tầm mắt anh dừng lại ở một góc bàn, ánh mắt co rút lại.
Là chiếc nhẫn và vòng tay mà anh đã tặng Lục Uyển Hà khi kết hôn.
Anh vẫn còn nhớ rõ — chiếc nhẫn đó, dù là lúc tắm cô cũng không hề tháo xuống.
Cô từng cười nói:
"Đây là minh chứng cho tình yêu của chúng ta. Em muốn ngày nào cũng đeo, để ngày nào cũng nhìn thấy."
Vậy mà bây giờ…
"Lục Uyển Hà, em thật sự nhẫn tâm quá…"
Nghiêm Diêu Phong nhìn tất cả những thứ còn sót lại trên bàn, gần như phải dùng hết sức lực mới có thể đứng vững.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!