Cô lập tức nhớ lại chuyện kiếp trước, cũng chính vào thời điểm này, cô âm thầm ôn luyện để thi vào vị trí đó.
Lúc biết mình đậu, cô còn vui mừng chuẩn bị tạo bất ngờ cho Nghiêm Diêu Phong.
Nhưng lại bất ngờ nhận được cuộc gọi từ trường báo rằng vị trí đã được chuyển cho người khác — là Từ Anh Thục.
Khi ấy cô phẫn nộ đến tìm Nghiêm Diêu Phong đòi công bằng, thì chỉ nhận lại được những lời khiến lòng tan nát:
"Là tôi bảo Anh Thục đi. Cô ấy học sư phạm, biết chơi đàn, đương nhiên nên là cô ấy."
"Còn em ngoài việc hát được mấy bài, thì còn biết làm gì?"
Khi Nghiêm Diêu Phong nói những lời ấy, ánh mắt lạnh lùng như băng. Anh dường như quên mất, chính vì kết hôn với anh mà cô đã từ bỏ con đường nâng cao chuyên môn âm nhạc.
Cô đau đến tột cùng, hai người cãi nhau to một trận, chiến tranh lạnh suốt nửa tháng — cuối cùng cũng là cô chủ động xuống nước trước…
Từ Anh Thục nhìn thấy cô, chủ động chào hỏi:
"Chị à, Diêu Phong sợ em không quen đường nên mới đưa em đi báo danh thôi, chị sẽ không giận chứ?"
Lục Uyển Hà thu lại mạch suy nghĩ, ngẩng đầu lên, chạm ngay ánh mắt phức tạp của Nghiêm Diêu Phong.
Nhưng trong lòng cô, chẳng gợn lên nổi chút sóng nào.
Dù sao cũng sắp rời đi, công việc này cô cũng không làm được nữa, thì còn để tâm làm gì?
Đến Thâm Thành rồi, cô sẽ bắt đầu lại, tiếp tục theo đuổi giấc mơ của chính mình.
Lục Uyển Hà khẽ lắc đầu, chỉ nhìn Nghiêm Diêu Phong rồi nói bình thản:
"Tối nay anh về sớm một chút, em có chuyện muốn nói."
Nói xong, cô không để ý đến ánh mắt tối sầm của anh, xoay người lên lầu.
Buổi tối, Lục Uyển Hà nấu một bàn ăn thật tươm tất.
Nghiêm Diêu Phong vừa về thấy vậy, lập tức nhíu mày:
"Nấu nhiều thế này làm gì?"
Anh dừng lại một lát, như vừa nghĩ tới điều gì đó, rồi nói tiếp:
"Chuyện đơn ly hôn coi như bỏ qua đi, em cũng không cần áy náy."
Lục Uyển Hà ngẩn người, mất vài giây mới hiểu được ý anh.
Có lẽ vì bao lần trước cô đều là người chủ động xin lỗi, nên lần này anh mới nghĩ bữa cơm này là cách cô làm lành.
Lục Uyển Hà khẽ kéo khóe môi, giọng bình thản:
"Em không phải đang xin lỗi. Em chỉ nghĩ, bữa cơm cuối cùng nên nghiêm túc một chút, coi như chia tay trong êm đẹp."
Nét mặt Nghiêm Diêu Phong vừa mới dịu lại liền lập tức trầm xuống.
"Em vẫn còn muốn ly hôn à?"
Lục Uyển Hà gật đầu:
"Phải."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!