Bà còn chưa kịp nói hết câu, đã thấy Mục Thời đi ra từ sau lưng Lục Uyển Hà.
Bà sững người vài giây, rồi mới phản ứng kịp: "Hai đứa… hai đứa…"
Lục Uyển Hà ngượng ngùng cười, vội vàng chuyển chủ đề: "Chỉ là ngoài ý muốn thôi! Ngoài ý muốn!"
mẹ Lục còn định nói gì đó, Lục Uyển Hà đã ôm lấy bản nhạc vừa viết xong, kéo Mục Thời đi nhanh như gió:
"mẹ ơi, con đi tìm Vi Nhạc Tranh nhé, có gì tối về nói!"
Mãi đến tối mới về nhà.
Lục Uyển Hà chỉ mang theo năm bản nhạc, định là thử phản ứng trước.
Không ngờ Vi Nhạc Tranh mới nhìn lời và giai điệu thôi đã không ngớt lời khen ngợi.
Cô ấy còn rút cả guitar ra, bảo Lục Uyển Hà đệm hát thử.
Năm bài đều nghe xong, nhìn ánh mắt sáng rực của Vi Nhạc Tranh, Lục Uyển Hà bất giác rụt người lại.
"Thế nào rồi?" Mục Thời lên tiếng hỏi.
Vi Nhạc Tranh chẳng thèm liếc anh một cái, chỉ nhìn Lục Uyển Hà đầy phấn khích: "Còn bài nào như thế này nữa không? Tôi lấy hết!"
Được công nhận là một chuyện vô cùng lớn lao.
Trái tim vẫn còn lo lắng của Lục Uyển Hà cuối cùng cũng được thả lỏng.
Vi Nhạc Tranh nâng niu mấy bài hát như báu vật, chỉ vào một tờ trong số đó: "Bài này đặc biệt lắm."
Lục Uyển Hà nhìn lại — ngạc nhiên phát hiện đây không phải một bản hit cô chép lại từ ký ức đời sau, mà là bài cô từng sáng tác ở kiếp trước.
Sau đó chỉ chỉnh sửa sơ qua.
Vốn định đem ra cho đủ số, không ngờ lại lọt vào mắt xanh của Vi Nhạc Tranh.
Cô không kìm được tò mò, hỏi: "Sao chị bảo bài này đặc biệt?"
Qua một buổi chiều tiếp xúc, Lục Uyển Hà đã nhận ra Vi Nhạc Tranh thật sự là người tài.
Con mắt chọn bài cực kỳ sắc bén, hiểu rõ xu hướng thị trường, có thể nhìn ra những điểm tinh tế mà người khác bỏ qua.
Chính vì vậy mà câu nói đó, thật sự là xuất phát từ tận đáy lòng.
"Giai điệu bài hát này rất buồn, nhưng lời thì lại mộc mạc, rõ ràng chỉ là những câu từ đơn giản, nhưng từng chữ đều chạm vào tim."
Vi Nhạc Tranh vừa lật bản nhạc, vừa chỉ vào một đoạn, nói tiếp:
"Những bản tình ca buồn tôi nghe không ít, nhưng hiếm có đoạn chuyển thế này."
Cô cầm guitar, bắt đầu gảy.
Âm nhạc từ đầu ngón tay cô tuôn trào như dòng suối nhỏ len lỏi vào tim người.
Rồi đột ngột im lặng một nhịp, kế đó lại dâng trào như biển lớn vỗ vào lòng.
"Đoạn này xóa tan toàn bộ sự uể oải ở phía trước, tạo nên một cảm giác buông bỏ đầy quyết đoán, giống như một người đã từng chết đi sống lại, quyết tâm làm lại từ đầu vậy!"
Càng nói, Vi Nhạc Tranh càng cười tươi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!