"Hiện tại chị có bài hát hoàn chỉnh nào để tôi xem không?"
Lục Uyển Hà hơi sững lại, không hiểu rõ ý cô ấy là gì.
Mục Thời phản ứng nhanh hơn:
"Tôi suýt quên mất, Lạc Tranh làm việc ở công ty giải trí Tinh Hải bên cảng thành…"
Lục Uyển Hà nghe xong mắt lập tức sáng rỡ, vui mừng lộ rõ trên gương mặt: "Cô có thể giúp tôi giới thiệu sao?"
Ngụy Lạc Tranh gật đầu, nhưng cũng không dám chắc: "Tôi vốn đến đây để thu bài mới. Chỉ là nhạc sĩ bên tôi đột nhiên hủy hẹn, hiện tại tôi đang thiếu bài."
"Nếu chị có bài hoàn chỉnh, cứ gửi cho tôi trước. Nếu ổn thì cùng tôi về cảng thành bàn chuyện tiếp."
Lục Uyển Hà như bắt được vàng, lập tức đồng ý: "Được! Không thành vấn đề! Trong vòng ba ngày, tôi sẽ đưa cho cô bài hoàn chỉnh!"
Quả đúng là buồn ngủ còn được tặng gối, đến dễ như trở bàn tay.
Ăn cơm xong, cô lập tức chui về phòng: "Má ơi, mấy bữa tới khỏi gọi con ăn cơm nha, con muốn bế quan!"
Mục Thời đứng ngoài phòng giậm chân tức giận, nhưng cũng không tiện làm phiền.
Anh đành nghiến răng quay người rời đi. Nếu Lục Uyển Hà đã quyết tâm mở công ty, anh cũng không thể ngồi yên — phải kiếm thật nhiều tiền mới có thể đầu tư đàng hoàng.
Lục Uyển Hà thì lại chẳng nghĩ nhiều như vậy. Cô nhốt mình trong phòng ba ngày, viết lại toàn bộ lời và giai điệu của những bài hát mà mình còn nhớ.
Cô không định "xả hàng" toàn bộ, chỉ cần đưa ra một phần là đủ gây ấn tượng rồi.
Tận đến nửa đêm ngày thứ tư, cô mới buông bút xuống.
Cô bước ra bàn ăn, quả nhiên trên bàn vẫn để phần cơm dành riêng cho cô.
Suốt mấy ngày qua, mẹ cô vẫn như vậy — sợ con gái vì tập trung mà bỏ bữa nên luôn để sẵn đồ ăn bên ngoài, không quấy rầy nhưng cũng không để con đói.
Lục Uyển Hà bật cười, bưng bát ra sân sau, vừa ngồi trên ghế xích đu vừa ngắm trăng vừa ăn.
Trong lòng cô tràn đầy kỳ vọng, cảm giác như cánh cửa của một thế giới mới sắp mở ra trước mắt.
Cô đang mơ mộng thì đột nhiên nghe thấy tiếng động từ cổng.
Cô giật mình, trong đầu toàn là cảnh trộm cắp như trong phim.
Lặng lẽ bước lại gần, cô cầm lấy cây chổi cạnh cửa, hai tay nắm chặt cán chổi ngang ngực thủ thế.
Từng bước tiến tới gần cổng, vừa căng thẳng vừa cảnh giác.
"Cạch"— một tiếng khẽ vang lên, cánh cửa bật mở, một người bước vào.
Cô tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, chuẩn bị vung chổi thì dưới ánh trăng, gương mặt người đó hiện rõ.
"…Mục Thời?"
Lục Uyển Hà sững lại, nhẹ nhõm thở ra, hỏi: "Anh đến làm gì muộn vậy?"
Cô đặt cây chổi lại vào góc tường, nghe anh đáp:
"Anh vừa mới tiếp khách xong, muốn đến xem em thế nào."
Giọng anh vốn trong trẻo giờ trầm khàn đi một chút, dưới ánh trăng như hương hoa dạ lan nhẹ nhàng lan tỏa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!