Chương 23: (Vô Đề)

Lúc này cô mới nhận ra mình vừa rồi thật ngốc.

Mặt đỏ bừng lên, cô theo phản xạ định quay người rời đi, nhưng Mục Thời nhanh tay đóng cửa lại.

Anh một tay chống lên tường, giam Lục Uyển Hà trong vòng tay mình, cúi đầu nhìn gò má ửng đỏ của cô, giọng trầm thấp hỏi:

"Em tưởng đã xảy ra chuyện gì rồi à?"

Lục Uyển Hà mím môi, chỉ cảm thấy hơi thở của Mục Thời quá gần, nóng rực đến mức khiến cô thở không nổi.

"Không… không có gì…"

Mục Thời lại tiến sát thêm một chút, hơi thở nóng hổi phả thẳng lên tai cô.

"Thật sao? Vậy sao em không dám nhìn anh?"

Lục Uyển Hà cứng người, ánh mắt chỉ dám lướt qua mặt anh một giây rồi lại vội vàng cụp xuống.

"Thì em… em nhìn rồi đấy thôi…" Giọng cô nhỏ đi, nghe như đang lén làm nũng.

Mục Thời bật cười, ngực khẽ rung lên, tiếng cười vang nơi kẽ răng.

Anh biết mà, dù Lục Uyển Hà luôn miệng nói muốn rời xa anh, nhưng cô vẫn không kiềm được mà quan tâm đến anh.

Hai người lớn lên bên nhau, anh hiểu cô còn hơn chính cô hiểu bản thân mình.

Cô chỉ là bị tổn thương quá nhiều, trong lòng vẫn còn tình cảm với anh.

Nghĩ đến đây, Mục Thời càng cười dịu dàng, trong đôi mắt đào hoa chứa đựng thứ ấm áp mà chính anh cũng chưa từng nhận ra.

Lục Uyển Hà bị ánh mắt anh nhìn đến mức đỏ bừng cả mặt, vội vàng đưa tay ra định đẩy anh ra, nhưng ánh mắt lại vô tình nhìn thấy cổ tay anh.

"Cái này là…" Cô ngạc nhiên nhìn sợi dây tay đã cũ mòn, "Anh vẫn còn giữ cái vòng tay đó à?"

Mục Thời giơ tay lên lắc lắc cổ tay: "Em tặng anh mà, sao anh lại không giữ?"

Nhìn sợi dây tay đã bạc màu theo năm tháng, trái tim Lục Uyển Hà bỗng mềm nhũn.

Cô từng nghĩ kiếp này sẽ không vì ai ngoài người thân mà rơi nước mắt nữa.

Nhưng khi thấy tấm lòng mình từng trao được người khác trân trọng đến vậy, cô vẫn đỏ hoe mắt.

"Nó cũ đến vậy rồi, anh giữ làm gì chứ…"

Cô cố nén sự chua xót nơi sống mũi, khẽ nói.

Mục Thời vừa định phản bác thì lại bắt gặp đôi mắt đỏ hoe của cô, lập tức nghẹn lời.

"Em… sao lại khóc?"

Anh luống cuống như một đứa trẻ, vừa muốn đưa tay lau nước mắt cho cô, lại sợ tay mình không sạch, định rút khăn giấy.

Lục Uyển Hà nhìn vẻ mặt lúng túng ấy thì bật cười: "Đồ ngốc!"

Nụ cười cô rạng rỡ, những giọt nước mắt long lanh như từng hạt ngọc, mang theo tất cả những cảm xúc nặng nề đều tan biến.

Mục Thời cau mày, không hiểu sao lại bị mắng mà vẫn gật đầu lia lịa: "Ừ, anh ngốc thật, em mắng anh mấy câu cũng được… nhưng đừng khóc…"

Nghe vậy, Lục Uyển Hà lại càng cười tươi hơn. Cô kiễng chân, vòng tay ôm lấy cổ anh, đầu tựa vào hõm vai anh:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!