Chương 18: (Vô Đề)

Nhưng rồi câu chuyện lại dần quay về chủ đề chính: Lục Uyển Hà.

"Uyển Hà, con nói thật cho ba biết. Rốt cuộc là vì sao lại ly hôn với Nghiêm Diêu Phong?"

Trái tim Lục Uyển Hà chùng xuống, biết rằng chủ đề này sớm muộn gì cũng phải đối mặt.

Cô còn đang do dự không biết phải trả lời thế nào thì cha Lục đã cau mày, giọng trầm xuống:

"Là nó bắt nạt con à? Hay là ra tay đánh con?"

Càng nói, giọng ông càng thấp, như thể chỉ cần cô gật đầu, ông sẽ lập tức ra Bắc Hoa đánh Nghiêm Diêu Phong một trận ra trò.

Lục Uyển Hà vội vàng ngăn lại:

"Không không, anh ấy không bắt nạt con đâu."

mẹ Lục cũng nhìn cha Lục, ra hiệu cho ông bình tĩnh lại:

"Con gái mình trưởng thành rồi, nghĩ thông suốt rồi mới quyết định buông tay."

Bà nhìn sang Lục Uyển Hà, nhẹ nhàng hỏi:

"Mẹ nói vậy đúng không?"

Cả hai ánh mắt đổ dồn về phía cô, khiến cô đặt đũa xuống, khẽ gật đầu:

"Dạ, mẹ nói đúng."

Trước những người thân yêu nhất, Lục Uyển Hà không muốn giấu giếm nữa, bèn kể hết mọi chuyện.

"Mối tình đầu của anh ấy chuyển đến khu quân sự. Con phát hiện trong lòng anh ấy vẫn còn người đó, nên không muốn miễn cưỡng tiếp tục, đã chủ động đề nghị ly hôn."

Nói xong, lòng cô khẽ run lên.

Thì ra những chuyện tình chất chứa bao năm, chỉ cần một câu cũng có thể nói rõ ràng.

Cô bật cười khe khẽ, cảm thấy bản thân kiếp trước thật ngốc nghếch —

Ngay cả một câu như vậy cũng không thể hiểu, không thể buông.

Nghe xong, ba mẹ Lục chỉ im lặng trong chốc lát, rồi trao nhau một ánh mắt yên tâm.

Con gái của họ, họ hiểu rất rõ.

Từ nhỏ Lục Uyển Hà đã luôn kiêu hãnh và hiếu thắng, chuyện gì cũng phải là tốt nhất, tuyệt đối không bao giờ chấp nhận tạm bợ.

Giờ có thể nói ra những lời như vậy, chứng tỏ với Nghiêm Diêu Phong, cô đã thật sự cắt đứt, hoàn toàn không còn khả năng quay lại nữa.

mẹ Lục gật đầu, dịu dàng nói:

"Chuyện đã qua rồi, con phải nhìn về phía trước."

cha Lục thì hừ lạnh một tiếng đầy khinh thường, không nói gì thêm, chỉ gắp cho cô một miếng thịt cá béo ngậy.

Lục Uyển Hà mỉm cười, lại cầm đũa lên ăn tiếp.

Nhưng vừa ăn được mấy miếng, thì bị tiếng gõ cửa làm gián đoạn.

Cả ba người cùng quay đầu nhìn ra, chỉ thấy Nghiêm Diêu Phong đang đứng ở cửa, trên mặt là nụ cười lịch sự, tay xách theo mấy món quà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!