Chương 15: (Vô Đề)

Quét xong lá rụng, cô mở cổng mang rác ra ngoài, thì nhìn thấy xe của Mục Thời đang đậu ngay trước cửa. Cô chợt khựng lại.

Ký ức về buổi tối sau buổi đấu giá lập tức ùa về.

Bầu trời hôm đó tối đen, ánh trăng ẩn mình sau mây, như đang thẹn thùng chẳng muốn lộ mặt.

Chỉ có những vì sao vẫn sáng, lặng lẽ chứng kiến mọi chuyện xảy ra trong con hẻm nhỏ.

"…Em không muốn gọi chị là chị nữa…"

Giọng nói trầm ấm đầy từ tính của Mục Thời, nhắc cô nhớ rằng, trước mặt cô giờ là một người đàn ông trưởng thành, không còn là cậu bé năm xưa nữa.

Lục Uyển Hà ngửi thấy mùi nước hoa trầm ấm trên người anh, ngây ra một lúc mới hiểu rõ ý nghĩa câu nói đó.

Cô lập tức hoảng hốt, đẩy Mục Thời ra, mở cửa xe bước xuống.

Nhưng chưa kịp thoát thân, cổ tay cô đã bị anh giữ chặt lại.

Người đàn ông cao lớn cúi xuống, một tay khóa cô lại, tay còn lại đóng cửa xe và bấm nút khóa.

"Đừng tránh né anh…"

Giọng anh run nhẹ, nhưng động tác lại bá đạo.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức, Lục Uyển Hà có thể cảm nhận được từng hơi thở của anh, thấy rõ nốt ruồi nhỏ xinh nơi chóp mũi.

Và cả… tiếng tim đập dồn dập của anh, vang ngay bên tai cô.

Nhịp tim ấy vang quá lớn, khiến tim cô cũng lỡ một nhịp.

Cả hai gần đến mức hơi thở quyện vào nhau, không khí ngập tràn sự mập mờ.

Giữa khoảng lặng tĩnh mịch, Lục Uyển Hà ngẩng đầu định nói gì đó, nhưng ánh mắt chạm nhau lại như công tắc bị bật.

Mục Thời bỗng siết hơi thở, cúi đầu hôn xuống.

Lục Uyển Hà kinh ngạc, theo phản xạ nghiêng đầu né tránh.

Môi anh chỉ lướt nhẹ qua má và vành tai cô, dừng lại ở cần cổ.

Hơi thở nóng rực phả vào làn da nhạy cảm nơi cổ, khiến cô có cảm giác bên đó như đang bốc cháy.

Cô định đẩy anh ra thì cảm nhận được một nụ hôn ướt át rơi xuống cổ.

Lục Uyển Hà nhíu mày, lập tức đẩy anh ra:

"Anh đang làm gì vậy?!"

Giọng cô gắt gỏng, không rõ là vì giận hay vì xấu hổ.

Mục Thời bị đẩy ra mới hoàn hồn, vội vàng xin lỗi:

"Xin lỗi, anh…"

Lục Uyển Hà không đợi anh nói hết câu, quay người xuống xe như chạy trốn.

Vài ngày sau đó, cô không gặp lại Mục Thời.

Cho đến lúc này, khi thấy chiếc xe quen thuộc đậu trước cổng, cô bất giác đưa tay sờ lên cổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!