Chương 1: (Vô Đề)

"Chào đồng chí, tôi đến để nộp đơn xin ly hôn."

Mười phút sau, Lục Uyển Hà cầm bản đơn ly hôn mới tinh, sải bước rời khỏi trụ sở văn phòng.

Cô nhìn chằm chằm ba chữ "Nghiêm Diêu Phong" in rõ trên đó, tim như bị ai đó đâm một nhát, suy nghĩ trôi dạt về tận quá khứ.

Nghiêm Diêu Phong là chồng cô, cũng là người mà kiếp trước cô đã yêu suốt cả đời.

Nhưng người tình đầu của anh — Từ Anh Thục — lại là cái gai chẳng thể gỡ bỏ giữa hai người họ.

Họ đã không chỉ một lần cãi nhau vì Từ Anh Thục, cũng chính những cuộc cãi vã đó đã bào mòn sạch sẽ tình cảm giữa hai người.

Kiếp trước, trước lúc lìa đời, cô chỉ muốn được gặp anh một lần cuối, nhưng đổi lại chỉ là lời từ chối lạnh lùng của anh:

"Nhà Anh Thục có việc, tôi phải đến xem."

Trái tim Lục Uyển Hà hoàn toàn nguội lạnh.

Không ngờ khi mở mắt ra lần nữa, cô lại quay về năm 1989 — năm thứ ba sau khi kết hôn với Nghiêm Diêu Phong.

Có cơ hội sống lại một lần, cô muốn cắt đứt hoàn toàn quan hệ với anh, rời khỏi nơi đau lòng này.

Chỉ là… ánh mắt Lục Uyển Hà dừng lại trên ngày tháng ghi trên đơn, khẽ nhíu mày.

"Ngày 2 tháng 5… sao lại trùng hợp thế này?"

Cô nhớ rõ, đó là ngày Từ Anh Thục đến khu nhà quân đội.

Quả nhiên, ngẩng đầu lên, Lục Uyển Hà đã thấy chiếc xe jeep màu xanh quân đội quen thuộc đỗ trước cổng doanh trại.

Nghiêm Diêu Phong vừa xuống xe đã vòng sang bên phụ, mở cửa cho Từ Anh Thục.

Anh mặc quân phục thẳng thớm, động tác cúi người mở cửa vô cùng lịch thiệp, hàng mi cụp xuống đầy dịu dàng.

Cảnh tượng y hệt kiếp trước đó, một lần nữa đâm sâu vào mắt cô.

Trái tim cô khẽ run lên, còn chưa kịp phản ứng, tay đã bị Nghiêm Diêu Phong nắm lấy.

"Uyển Hà, đây là Từ Anh Thục. Cô ấy mới đến đơn vị, còn lạ nước lạ cái, em giúp đỡ cô ấy nhé."

Từ Anh Thục nghe vậy liền xua tay từ chối: "Sao dám làm phiền chị Uyển Hà? Diêu Phong, anh vẫn nhớ tình nghĩa hồi nhỏ mà giúp đỡ em thế này, em đã thấy cảm kích lắm rồi…"

Lời lẽ nghe như cảm ơn, nhưng Lục Uyển Hà lại thấy lạnh cả người.

Đây mà là cảm kích sao? Rõ ràng là đang khoe khoang rằng cô ta đã quen biết Nghiêm Diêu Phong từ nhỏ, địa vị trong lòng anh không hề tầm thường.

Chỉ tiếc là kiếp trước cô lại quá ngốc, chẳng nghe ra ẩn ý trong lời nói đó, còn ngây ngốc gật đầu phụ họa theo.

Giờ thì nghe ra rồi.

Nhưng cô cũng chẳng để tâm nữa.

Lục Uyển Hà nở nụ cười đúng mực, chỉ khẽ gật đầu coi như chào hỏi: "Tôi còn chút việc, xin phép đi trước."

Nghiêm Diêu Phong thấy thái độ xa cách của cô, hơi sững người, không nhịn được hỏi: "Em vừa đi đâu về vậy?"

Lục Uyển Hà cầm chặt bản đơn ly hôn trong tay, còn đang phân vân có nên trả lời hay không thì chợt nghe tiếng Từ Anh Thục reo lên đầy kinh ngạc.

"Diêu Phong, đây là căn nhà anh xin cho em sao? Rộng quá! Còn có cả sân nhỏ nữa, đẹp thật đấy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!