Chương 9: (Vô Đề)

Rốt cuộc Lục Viễn cũng cảm nhận được cái gì gọi là vạ miệng. Cũng bởi vì anh nói đến hai chữ "cô gái", mẹ anh nghe thấy liền rất khẩn trương, bắt đầu chú ý quan sát mọi sinh hoạt của anh, nhất định muốn tìm ra cô gái này.

Mặc kệ Lục Viễn có giải thích thế nào, mẹ anh cũng ôm chặt ảo tưởng màu hồng kia, cho là sắp có con dâu tương lai, thậm chí bắt đầu muốn Lục Viễn về sau sinh hai đứa con, một nam một nữ.

Lục Viễn bị bà gây ra không ít phiền nhiễu.

Lục Viễn nghĩ thầm, nếu như thực sự cưới Văn Thố về, về sau ở nhà cùng mẹ ngầm đấu đá nhau, chắc nhà cửa cũng phải thiêu trụi.

Buổi sáng thứ tư tuần này Lục Viễn có tiết, anh đi rất sớm, vốn là muốn thoát khỏi nanh vuốt của mẹ anh.

Ai ngờ, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Cô gái Văn Thố kia cũng không biết làm sao lại tìm được đến trường học.

Khi Lục Viễn đang nghiêm túc viết bảng, chỉ nghe thấy sau lưng các sinh viên đang xì xầm, bàn tán xôn xao.

Anh quay đầu lại, đang chuẩn bị chấn chỉnh kỷ luật, vừa nhìn lên phát hiện cuối phòng học có một vị khách không mời mà đến.

Mà vị khách này không phải là ai khác, chính là Văn Thố không chỗ nào không thấy mặt.

Cô mặc áo màu xám tro, quần dài, trên người khoác áo cao bồi, nhìn qua đậm chất nghệ sĩ. Vừa vào phòng học, mọi người trong phòng đều thảo luận xôn xao.

"Khụ khụ, mọi người giở sách trang 145..." Lục Viễn cố gắng không nhìn bóng dáng nổi bật kia, tránh ánh mắt sắc bén của Văn Thố, không dám nhìn thẳng vào mắt của cô.

Trong thời đại xã hội phát triển ngày nay. Một người đàn ông muốn gặp một người phụ nữ thật sự quá đơn giản. Nhất là khi Lục Viễn là một con người có chút danh tiếng.

Văn Thố đến đại học Giang Bắc liền hỏi tới lớp học của Lục Viễn.

Lục Viễn là một giáo viên môn tâm lý học đã lâu, ở trong trường, Lục Viễn chính là gương mặt trẻ tuổi nhất và cũng đẹp trai nhất.

"Làm khoa học rất khó khăn, lúc này mới thấy tóc cũng rụng dần giống nhau."

Văn Thố chậc lưỡi, nhìn những hình ảnh kia, lẩm bẩm: "Người như Lục Viễn là tài nghệ xuất chúng rồi."

Lên ba tầng lầu, nhanh chóng tìm được chỗ lớp học của Lục Viễn. Khi cô chạy vào phòng học, Lục Viễn quay lưng về phía mọi người đang viết bảng.

Khi dạy học và khi nói chuyện với cô, trông anh hoàn toàn khác nhau.

Tốc độ nói không nhanh không chậm, chuyên nghiệp phân tích rồi phát biểu trích dẫn kinh điển, nhìn rất chuyên nghiệp.

Vẻ ngoài của anh rất điềm đạm... Người đàn ông này có một đôi tay trắng, ngón tay dài, khớp xương rõ ràng, tư thế cầm phấn rất chuẩn và đẹp mắt. Viết chữ mạnh mẽ có lực, nói nghiêm túc, rất khí phách. Phong cách này so với anh rất không phù hợp.

Văn Thố yên lặng nhìn bóng lưng Lục Viễn. Một hồi lâu, anh chợt xoay người lại.

Thói quen đẩy mắt kính, quét mắt bốn phía mấy lần, cuối cùng thấy Văn Thố đang ngồi ở góc. Sau đó, Văn Thố rõ ràng nhìn thấy anh ngây người một lúc, rồi lại khôi phục trở lại, tiếp tục dạy học.

Không thể không nói, lớp tâm lý học thật sự quá khô khan khiến cho người ta căn bản nghe không vào. Mặc dù Lục Viễn có thỉnh thoảng dùng mấy ví dụ rất hài hước, nhưng Văn Thố vẫn cảm thấy thật nhàm chán.

Thật vất vả chịu đựng đến khi hết tiết, Lục Viễn ở trên đó bị nữ sinh trong lớp vây quanh, tất cả mọi người nhiệt tình hỏi các vấn đề khoa học, bên kia Văn Thố cũng bị vây lấy, có một nam sinh còn rất thẳng thắn, trực tiếp hỏi số điện thoại của cô.

Nhìn thấy Lục Viễn muốn rời đi, Văn Thố vội vàng cầm túi đuổi theo.

Giữa hai người cách khá xa. Sinh viên nhanh chóng nhìn thấy Văn Thố đuổi theo, hỏi Lục Viễn: "Thầy Lục, hai người quen nhau sao?"

Lục Viễn vội lắc đầu phủ nhận: "Không quen."

Văn Thố lại gần, dĩ nhiên là nghe thấy lời nói của Lục Viễn. Cô đứng tại chỗ tay cầm túi xách, khuôn mặt vô hại nhìn Lục Viễn phủ nhận, mắt ngập nước nhìn thẳng vào Lục Viễn, nói: "Lục Viễn, anh vẫn còn giận tôi sao?" Trong giọng nói có chút nức nở.

Một câu nói này lập tức khiến đám sinh viên vây quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.

"..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!