Chương 8: (Vô Đề)

Văn Thố cũng không biết tại sao mình lại khóc. Thậm chí cô còn không biết là mình đang khóc. Sau khi giơ tay lên chạm vào mặt của mình, bị gió sông thổi lạnh nên tay cô mới thấy ướt.

Trong đầu lướt qua một hình ảnh thoáng hiện lên............

Cô bị che mắt rồi được dẫn tới hội trường đại học. Khi tháo vải che mắt ra, cô thấy toàn bộ khung cảnh xung quanh vô cùng lãng mạn.

Cô đang đứng trên sân khấu. Trên màn hình lớn đột nhiên phát một đoạn video của Vạn Lý.

Hình ành anh cõng Văn Thố, tất cả bạn bè của anh giúp anh làm video cầu hôn. Bạn bè của anh, người có đôi có cặp, người vẫn còn độc thân, tất cả mọi người trong video dùng đủ phương thức hài hước hoặc đưa lời khuyên Văn Thố gả cho Vạn Lý.

Chỉ là một bộ phim ngắn mười phút, nhưng có tới gần trăm lời nói khác nhau. Không thể nghĩ ra phải chuẩn bị bao lâu mới có thể thực hiện được video này.

Sau khi phim kết thúc, cô rơi nước mắt, sau đó nhìn thấy Vạn Lý đang quỳ trước mặt.

Thân thể cường tráng, ngũ quan tuấn tú. Ánh mắt rất thành khẩn mà trịnh trọng, mang theo tấm lòng đáng quý trọng và kiên định.

Lúc đó, Văn Thố cảm thấy cô là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới.

Vạn Lý cầm chiếc nhẫn, đang lúc mọi người ồn ào ở bên trong, anh nói lời thề cầu hôn:

"Văn Thố, trong sáu năm anh đều rất yêu em, nhưng anh cảm thấy sáu năm thật sự không đủ, xin hỏi sau này, sáu mươi năm, sáu trăm năm anh cũng đều có thể danh chính ngôn thuận yêu em được không?"

Văn Thố cảm động bật khóc, nước mắt cứ rơi xuống, khóe miệng nở nụ cười hạnh phúc: "Ngốc, ai mà có thể sống đến sáu trăm năm chứ?"

Vạn Lý nhìn cô, rất nghiêm túc nói: "Mặc kệ dù có bao nhiêu kiếp, anh đều chỉ muốn yêu một người là em. Văn Thố, em có đồng ý làm vợ của anh không?"

"..."

Ngồi trầm lặng trong quán cà phê, có rất nhiều quán cà phê ở gần cầu Giang Bắc.

Toàn bộ cửa sổ đều có thể nhìn ra ngoài sông, nhìn người đi đường qua lại.

Văn Thố chỉ ngồi tại chỗ nhìn ra ngoài. Không để ý tới lời nói của Lục Viễn.

Lục Viễn nói chuyện không nhanh. Văn Thố cảm thấy mình giống như đang nghe anh nói với người khác, anh nói rất nhiều đạo lý lớn đều không liên quan tới cô, chỉ là nhàm chán giết thời gian mà thôi.

"Này." Cuối cùng Lục Viễn nhìn thấy nét mặt không quan tâm của cô, lớn tiếng nói. "Tôi biết rõ là tôi nói nhiều như vậy, nhưng căn bản là cô không hề lắng nghe."

Bất đắc dĩ, miệng đắng lưỡi khô cầm cốc cà phê đã nguội trước mặt, uống một hơi cạn sạch.

Sau đó Văn Thố cũng khôi phục lại tinh thần, cô cảm thấy toàn thân đều rất mệt mỏi, trước mắt tất cả đều là một mớ hỗn độn, mắt cũng khó mở ra được.

Cô dùng ngón tay chạm vào cốc cà phê trước mặt, ly cà phê đã nguội ngắt, lạnh lẽo khiến ngón tay của cô cũng cảm thấy lạnh, làm cho cô cũng tỉnh táo một chút.

"Bác sĩ Lục, anh có người trong lòng sao?" Đột nhiên Văn Thố hỏi một câu. Hỏi xong còn đùa giỡn nói thêm: "Phải nói thật đó nha, nếu không tôi sẽ lấy cà phê hất lên người anh đấy."

Nói xong, cô giả vờ muốn giơ cốc cà phê lên.

Lục Viễn quay đầu sang chỗ khác, ngập ngừng một lát, ngượng ngùng nói:

"Không có."

Văn Thố cười, cô cúi đầu xuống nhìn đầu ngón tay mình, chậm rãi cầm cốc cà phê lên, nói: "Vậy anh có thích tôi không?"

Một câu nói khiên Lục Viễn trợn mắt lên nhìn: "Cô nhìn xem tôi có giống như thích tự làm khổ mình không?"

Văn Thố ngạc nhiên trong giây lát, sau đó giật khóe miệng: "Vậy nếu không tôi thích anh được không?" Cô dừng lại một lúc rồi nói tiếp: "Tôi nghe nói thích người khác là phương pháp chữa thất tình nhanh nhất."

Lục Viễn vô cùng lúng túng, anh giống như né tránh dịch bệnh, hai tay chắp trước ngực, vẻ mặt cầu xin tha thứ nói: "Tôi muốn tôi phải quỳ xuống hay sao? Ngàn vạn lần đừng yêu tôi, nếu không tôi sẽ tổn thọ a!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!