Lục Viễn ngồi trên xe taxi, dọc đường có nhiều đèn đỏ, Lục Viễn càng chờ đợi, càng thấy da đầu tê dại, giơ tay ra mới phát hiện ra lòng bàn tay toàn mồ hôi.
Giang Bắc và quê của anh hoàn toàn khác nhau. Ở đây dân cư đông đúc, giao thông chật chội, vật giá tăng cao. Cả nước rất nhiều thành phố lớn đều giống nhau. Cũng không tính kỹ được, nhưng nhiều điều khiến cho người ta đều trở nên mơ mộng.
Từ khi còn đi học, chứng kiến không ít bạn bè tìm được việc làm, rồi kết hôn, có gia đình, chỉ có anh, cũng không biết mình đang làm gì, một mình kiên trì đến hôm nay.
Năm thi tốt nghiệp trung học, nguyện vọng duy nhất của Lục Viễn chính là thoát khỏi tầm tay của cha mẹ, cho nên anh đã lựa chọn đến Giang Bắc. Đại học Giang Bắc là đại học tốt nhất ở đây, anh muốn tới đại học Giang Bắc để học chuyên ngành tài chính, không biết trời xui đất khiến thế nào lại quyết định học chuyên ngành nghe nói là tốt nghiệp đồng nghĩa với thất nghiệp
-- Tâm Lý Học.
Lúc đầu chỉ học vui thôi, sau đó càng học càng thấy thú vị, rồi trở thành bác sĩ. Về sau Lục Viễn cũng muốn ở lại trường, anh chỉ hy vọng có thể đi tiếp trên con đường Tâm Lý Học này, giống như thầy của anh, học tập và nghiên cứu chữa trị cho nhiều người.
Việc trở nên nổi tiếng thì anh không hề nghĩ tới. Chỉ là giải thích được tâm lý thất tình, lên diễn đàn tình yêu, trợ giúp rất nhiều người bởi vì thất tình mà trở nên khổ sở, nên anh được gọi là "Chuyên gia chữa trị".
Sau khi nổi tiếng, giáo sư nghiêm túc nói chuyện với anh, ý vị sâu xa hỏi anh:
"Lục Viễn, cậu có nghĩ tới hay không, sau khi tốt nghiệp, cậu định làm gì? Tham gia chương trình khắp nơi, với những gì cậu đã học được, đây là điều cậu muốn sao?"
Lục Viễn thấy lúng túng. Anh không muốn nổi tiếng, cũng không cần nổi tiếng để mang đến những tiêu cực mà nó đem lại. Bốn chữ đối với anh mà nói, là tế nhị mà lúng túng.
Anh nghĩ ra rất nhiều tình huống xảy ra trong tương lai, điều duy nhất không nghĩ tới, đó là bị một người muốn tự sát dắt mũi.
Khi anh vội vàng tới cầu Giang Bắc, Văn Thố vẫn ngồi trên thành cầu, có vẻ như cô cũng nhìn thấy anh.
Giờ phút này, ánh mắt của Văn Thố nhìn qua rất mờ ảo, cô tựa như đang nhìn anh, nhưng trong ánh mắt ấy như không có anh. Đột nhiên, cô đứng lên thành cầu.
Cô nhón chân lên, chân vừa dài vừa mịn màng, như phong thái của một vũ công ba lê xinh đẹp.
"Bác sĩ Lục, anh tới rồi?" Trong lời nói của cô có chút mừng rỡ.
Nhưng Lục Viễn thì không thể cười nổi. Anh đứng ở bên cạnh thành cầu, tay khoanh trước ngực, thấp giọng nói: "Phải chăng kiếp trước tôi đã giết cả nhà cô sao? Làm sao cô cứ như âm hồn bất tán vậy?"
Văn Thố không để ý tới lời nói của Lục Viễn. Cô chỉ đắm chìm trong thếgiới của mình. Cô nhìn xuống Lục Viễn, giọng nói ôn hòa hỏi: "Nghe nói anh chuẩn bị coi tôi là đề tài luận văn tốt nghiệp của anh?" Hỏi xong còn nói thêm một câu: "Tôi rất điển hình, giống như một cô gái nhà giàu, muốn chết cũng không chết được."
Nói xong, cô nở nụ cười, khóe mắt lại mang theo một vẻ đau buồn không rõ rệt.
Cô giơ tay lên, lấy tay che mắt phải, lạnh nhạt nói: "Trước đây khá lâu rồi, tôi có xem qua một bộ phim, nữ chính có con mắt trái, có thể nhìn thấy ma. Tôi thật sự rất hâm mộ nhân vật đó." Cô mấp máy môi, tiếc nuối nói: "Nếu như tôi cũng có thể nhìn thấy ma thì tốt biết mấy, vậy là tôi có thể nhìn thấy anh ấy rồi."
Lục Viễn thật sự không thể hiểu nổi người phụ nữ này. Hoàn toàn khiến cho người ta không tài nào hiểu được. Đứng cùng cô, vĩnh viễn cũng không biết được, đại não của cô sẽ chi phối cô làm ra chuyện kinh động nào nữa?
Lục Viễn là một nhà nghiên cứu tâm lý học, theo như những gì mình biết, anh nên kiên nhẫn và tình cảm hơn người khác. Nhưng giờ phút này, anh thật khóc không ra nước mắt.
"Tiểu thư Văn, cô xem hiện tại tôi có tâm trạng để nghe cô nói những lời này sao?"
Vội tới đây, Lục Viễn còn đi nhầm giày, hơn nữa còn cùng một bên chân, đều đi thành chân trái. Bây giờ anh không hề có tâm trạng nghe Văn Thố nói về những thứ phim ảnh kịch tính kia. Cũng không muốn nhìn mái tóc dài, váy áo của cô vì gió mà bay lên.
"Đừng làm bậy. Tôi không muốn tới đồn cảnh sát nữa đâu."
Văn Thố cười: "Nếu anh muốn như vậy, tôi sẽ không phụ lòng anh mà nhảy xuống dưới."
Lục Viễn lại nói một câu thô tục, từ khi quen biết Văn Thố, anh đã nói tục rất nhiều lần: "Cô bị thần kinh à?"
Nói xong, anh không quan tâm Văn Thố có đồng ý hay không, Lục Viễn bước một bước dài tiến lên, định tóm lấy cẳng chân của cô, ai ngờ cô nhấc chân lên, Lục Viễn không bắt được.
Lần này hoàn toàn làm cho Lục Viễn thực sự tức giận, cũng không nghĩ đến hình tượng của mình và động tác mạnh bạo. Lục Viễn nhanh chóng định bắt lấy cánh tay của cô, không ngờ cô lại tránh đi, khiến anh túm vào váy của cô kéo rách "Xoẹt". Giờ phút này, chiếc váy mỏng manh trên người Văn Thố giống như đang run rẩy, một vết rách dài lộ ra quần lót bên trong.
Nhân lúc Văn Thố đang che đi chiếc váy rách, Lục Viễn vội kéo cô xuống.
Hai người cùng ngã xuống, lăn hai vòng trên mặt đất. Cuối cùng, Lục Viễn vừa chống tay lên, Văn Thố liền ngã lên người anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!