Lục Viễn nói xấu sau lưng Văn Thố, dĩ nhiên là Văn Thố không hề biết. Nếu như cô biết được, không biết cô sẽ trừng phạt Lục Viễn như thế nào. Cô gái Văn Thố này có thù tất báo, Lục Viễn hiểu rất rõ.
Lục Viễn say rượu trở về nhà, vừa say vừa mệt, ngã người xuống giường đi ngủ, chưa ngủ được mấy tiếng, Lục Viễn liền bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Liếc mắt nhìn đồng hồ, Lục Viễn nhíu mày, không nhịn được trách: "Mẹ, mẹ có biết con vừa phải trực đêm hay không, sáu giờ rồi còn gọi điện thoại tới, sao mẹ có thể làm như vậy?"
"Cũng không phải vì con bất hiếu sao? Người ta làm ngày làm đêm là vì có con trai nối dõi tông đường, còn con, ngày đêm làm việc như vậy mà chẳng có kết quả gì."
"Mẹ, tự trọng đi ạ."
"Đi chết đi." Đầu kia truyền đến tiếng cười của mẹ anh. "Con trai, con học tâm lý học, có phải cũng giống như trên TV hay không, nhìn mắt cũng biết người ta đang suy nghĩ cái gì, làm cho mẹ không dám nhìn con rồi."
Lục Viễn bị đánh thức, anh rời giường: "Mẹ, nhìn qua cũng biết người khác suy nghĩ gì, đó là con giun trong bụng chứ không phải tâm lý học. Ở nhà mẹ ít xem phim truyền hình đi, cẩn thận lại trở thành người già mất trí đấy."
"Đồ con bất hiếu! Nói ai là người già mất trí hả?" Mẹ của anh khi còn trẻ đã cùng ba anh tay trắng mà dựng nên sự nghiệp, có được gia sản như bây giờ cũng không phải bình thường, có thể lập nên tất cả, chỉ là không thể rửa sạch cái mác phong cách nhà giàu mới nổi.
Nói xong mẹ anh nhớ lại chuyện chính: "Đúng rồi, mẹ tìm con có chuyện. Cuối tuần này về nhà đi, mẹ và cha con rất muốn gặp con."
Lục Viễn vừa nghe giọng điệu này lập tức cảnh giác: "Hai người lại muốn kéo con về để xem mắt chứ gì?"
"Xem mắt thì sao? Chừng hai năm nữa con cũng ba mươi tuổi rồi, còn không nhanh chóng kết hôn để cho mẹ bồng cháu. Thế này phản lại xã hội đấy biết không?"
Lục Viễn nghe bà nói thì nhíu mày: "Mẹ có làm quá lên không vậy?"
"Mẹ mặc kệ, năm nay nếu con không tìm được người yêu để kết hôn, cha mẹ sẽ sắp đặt cho con, con sẽ không có quyền lựa chọn nữa."
Lục Viễn càng nghe càng nhăn mày, chen vào nói: "Nếu cưới người không phù hợp thì sao?"
"Tiểu tử thối! Không được nói bậy."
"Dạ." Lục Viễn ngoan ngoãn im lặng nghe mẹ thì thầm gần nửa tiếng. Khi chuẩn bị cúp máy, mẹ nói muốn đi chùa để cầu duyên xin may mắn cho Lục Viễn. Lục Viễn cũng không mê tín, đột nhiên nhớ lại một vài chuyện gần đây, dò xét hỏi: "Nếu như luôn gặp phải chuyện xui xẻo, có biện pháp nào có thể hóa giải không mẹ?"
"Là gặp phải tiểu nhân hả?"
Nhớ tới Văn Thố, Lục Viễn kiên định gật đầu: "Đúng là tiểu nhân."
"Đi chùa. Hoặc là con nói cho mẹ biết tên, ngày mai mẹ sẽ giúp con giải quyết tiểu nhân."
"Không phải là con, là Tần Tiền. Không cần phải để ý đến cậu ta đâu. Con muốn ngủ, con cúp máy đây."
"..."
Cúp điện thoại, Lục Viễn đang rất khốn khổ, trằn trọc trở mình không ngủ được.
Đành phải ngồi dậy rồi xuống giường. Mặc quần áo xong, điểm tâm cũng không ăn lập tức đến ngôi chùa gần nhất.
Lục Viễn vốn không mê tín, bởi vì gặp phải Văn Thố, lén lút đi đến chùa để cúng bái. Hi vọng sẽ không bao giờ gặp phải Văn Thố nữa.
Kết quả là qua một đêm, Văn Thố đã tới rồi, lại cùng đi với Tần Tiền.
Lục Viễn đành ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ khó nói. Trong chùa, Bồ Tát là già quá lẩm cẩm rồi sao? Là nghe nhầm nguyện vọng của anh hay là cố ý muốn chỉnh anh?
Ngày đó Lục Viễn không có lớp cũng không còn công việc, nên đều ở nhà để ngủ. Một hồi chuông cửa dồn dập đánh thức anh.
Lục Viễn đi dép vào ra mở cửa. Vừa đi vừa dụi mắt, mở cửa, anh vò đầu mình rối bù lên.
Một nam một nữ đứng trước cửa, nam là Tần Tiền, trên người mặc cảnh phục, vừa nhìn thấy Lục Viễn, trên mặt nở nụ cười thích thú.
Mà cô gái bên cạnh Tần Tiền, trên người mặc một cái áo dệt kim màu vàng hở cổ, phối hợp với váy trắng, chân mang một đôi giày thể thao, phối hợp rất kỳ quái, nhưng khuôn mặt của cô đã hoàn toàn che giấu đi vấn đề phối hợp quần áo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!