Khi nghe Tô Linh Uẩn nói tới Văn Thố, Lục Viễn nhận ra tình hình này còn nghiêm trọng hơn nhiều so với tưởng tượng của anh. Thái độ càng thêm nghiêm nghị.
"Em làm như vậy, muốn đạt được cái gì?" Lục Viễn nói: "Nếu em còn sống thì còn có rất nhiều khả năng, nếu em chết thì không có được gì đâu."
Tô Linh Uẩn cười, lạnh lùng nói: "Đó là việc của tôi, thưa bác sĩ Lục."
"Nếu đã là chuyện của em, tại sao lại gọi anh tới đây?"
Tô Linh Uẩn mở trừng hai mắt, hỏi ngược lại: "Vậy tôi hỏi anh, tại sao gọi một cuộc điện thoại anh liền tới?"
"Bởi vì anh tôn trọng sinh mạng con người." Lục Viễn nói: "Dĩ nhiên trong đó có cả em."
"Như vậy, nguyên nhân của tôi cũng rất đơn giản. Bởi vì anh sẽ đến đây, nên tôi đã gọi anh." Tô Linh Uẩn xoay người nhìn ra xa, lạnh nhạt nói: "Nếu anh không đến, vậy sao Văn Thố có thể tới đây?"
.....
Văn Thố tắt điện thoại, xoay người chuẩn bị đi. Trong quán đột nhiên xảy ra hỗn loạn.
Người đàn bà kia nghe cuộc gọi, vừa khóc vừa kêu than vào điện thoại: "Mẹ sẽ tới tìm con, mẹ thề dù phải đến chân trời góc biển, mẹ cũng sẽ tìm được con. Nhất định mẹ sẽ đưa người tới, con ngàn vạn lần đừng làm chuyện điên rồ đó!"
Bà ta dường như điên cuồng lao ra, người đàn ông kia đi theo sau bà ta, vẻ mặt hoảng hốt lo lắng.
Người đàn bà kia vốn đi lướt qua Văn Thố, chợt quay lại.
Ông ta thấy Văn Thố đứng đó, vẻ mặt sửng sốt: "Sao con lại ở đây?"
Bà ta vừa nhìn thấy Văn Thố lập tức giữ lấy cô kéo đi: "Cô ở đây thật tốt quá. Đi theo tôi! Bây giờ lập tức đi theo tôi ngay!"
Văn Thố theo bản năng hất tay ra: "Bà buông tôi ra, bà muốn làm gì!"
Thấy Văn Thố phản kháng kịch liệt, dáng vẻ tự đắc thường ngày của bà ta liền thay đổi, cầu xin cô: "Xin cô, đi với tôi một chuyến, chỉ một lần thôi, coi như tôi cầu xin cô đấy."
Văn Thố ngay lập tức quay đầu lại nhìn người đàn ông kia, ông ta thoáng hổ thẹn nhìn Văn Thố nói: "Ta biết là ta đã có lỗi với hai mẹ con. Nhưng mà hôm nay, con hãy cùng đến đó đi. Con bé Linh Uẩn muốn nhảy lầu, nó rất muốn gặp con."
"Dựa vào cái gì mà tôi phải đi?" Văn Thố lạnh lùng nói, nhưng chưa hết lời, cô chợt nghĩ tới cuộc gọi tự nhiên bị cắt liên lạc của Lục Viễn, trong điện thoại còn truyền tới những âm thanh náo loạn không ngừng.
Nội tâm phỏng đoán ngày càng rõ ràng, cảm giác sợ hãi cũng dần tăng lên. Đột nhiên cô nắm áo người đàn bà kia, gần như quát lên: "Cô ta đang ở đâu?!"
Văn Thố nghĩ, thời gian thật sự rất kỳ diệu.
Mười mấy năm trước, bởi vì Văn Thố nghĩ cho bố, đã dùng tờ giấy bọc tảng đá lại, ném mạnh vào nhà ông, đập vỡ cửa sổ. Nên đã trúng vào đầu đứa con gái của ông ta
Ngày đó cô cũng sống ở chung cư. Người đàn bà kia vô cùng tức giận lao đến, nói những từ ngữ dơ bẩn mắng nhiếc mẹ cô, còn động thủ đánh cô. Nhưng người đàn ông kia chỉ biết ngăn cản, cũng không nói bất kỳ một câu an ủi cô.
Thời điểm đó, Văn Thố còn rất nhỏ, đã nhiều năm trôi qua, cô vẫn nhớ tới bóng người đi xa dần ấy. Đến bây giờ, trở lại căn nhà ở chung cư vẫn cảm thấy sợ hãi.
Đi cùng người đàn ông kia đến đó, ở dưới chung cư đã vây kín người xem, bên trong vòng phạm vi đã có cảnh sát và nhân viên phòng cháy chữa cháy vây quanh. Văn Thố không nhìn thấy gì, chỉ đi theo bà ta cùng cảnh sát lên lầu.
Không có thang máy, mỗi một tầng cầu thang đều phải đi cẩn thận, càng đi lên, Văn Thố càng thấy bước chân nặng nề hơn, nhưng cô vẫn phải lên đó.
Bởi vì Lục Viễn có thể cũng ở đây, bất luận ra sao, cô nhất định phải tận mắt nhìn thấy anh.
Người đàn bà và ông ta đi trước dẫn đầu. Hai người đó hoảng hốt lo lắng, cơ hồ khóc lớn lên, cầu xin Tô Linh Uẩn xuống, tình cảnh hết sức hỗn loạn. Nhưng trước sau Văn Thố vẫn rất bình tĩnh.
Khi đi lên sân thượng, nghe thấy động tĩnh, cảnh sát vội vàng quay đầu lại, trong đó có cả Lục Viễn đang đứng ở xa.
Bà ta kêu lên: "Người con muốn gặp mẹ đã đưa đến đây rồi. Con mau xuống đây đi, coi như mẹ cầu xin con."
Tiếng khóc rất lớn, không ngờ âm thanh này lại khiến Văn Thố không tự chủ nhíu mày. Cô yên lặng đối diện nhìn Lục Viễn, vẻ mặt anh rất khó coi cũng đang nhìn chằm chằm cô. Vẫn là gương mặt ôn hòa ấy, nhưng lại có phần nghiêm nghị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!