Chương 46: (Vô Đề)

Văn Thố ít khi nghe Lục Viễn nói như vậy. Chợt nhận ra tính chất nghiêm trọng của chuyện này.

Cô nắm chặt điện thoại, rõ ràng vẫn nhìn về phía trước, nhưng lại cảm thấy mắt không tập trung vào một điểm, nhìn gì cũng rất mơ hồ.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Hô hấp ở bên kia hơi gấp gáp, nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh. Giọng điệu của anh vẫn giống như ngày trước, có một ma lực thần kỳ khiến người ta thấy yên lòng. Văn Thố từng vô số lần cảm nhận được, chỉ cần Lục Viễn vẫn còn ở đây, cô sẽ không bao giờ mất phương hướng, bởi vì anh sẽ đưa cô trở về.

Lục Viễn nói rõ ràng: "Tôi không sao, em không cần lo lắng."

"Anh có việc gì tại sao tối nay anh không thể tới?"

"Tạm thời tôi có một chuyện."

"Là chuyện gì?" Lần đầu tiền Văn Thố nhất quyết hỏi cho rõ ràng.

"Chờ tôi xử lý xong, tôi sẽ nói cho em biết."

Văn Thố định hỏi tiếp. Điện thoại bên kia truyền đến một loạt tiếng hét và có vẻ rất đông người. Âm thanh lớn lại cách xa như vậy, Văn Thố cũng cảm nhận được tình hình hỗn loạn ở đó.

"Lục Viễn..."

Văn Thố chưa kịp nói nữa, Lục Viễn liền thẳng thắn cắt lời: "Tôi cúp máy trước, lát nữa sẽ trả lời điện thoại của em."

"Lục Viễn..."

Điện thoại bị cúp máy đột ngột đã khôi phục trạng thái bình thường. Màn hình phản quang như mặt gương, Văn Thố thấy gương mặt mình phản chiếu đang nhíu mày. Một cảm giác bất an mãnh liệt chợt sinh ra....

******

Tô Linh Uẩn đứng trên bậc thềm tầng thượng. Khu dân cư có sáu tầng. Không cao lắm, nhưng tràn đầy sự hồi tưởng.

Trên sân thượng có một khu cho các gia đình dùng để làm vườn, vài chục năm trôi qua, tất cả vẫn không thay đổi.

Mẹ cô ta vẫn hay phơi quần áo và chăn gối chỗ này, đầu tiên là mang chậu quần áo ướt sũng treo lên xong, sau đó mới treo chăn lên. Sau khi vuốt nhẹ góc chăn, dùng một cây gậy dài vỗ vào chăn, như vậy ánh mặt trời chiếu vào, đến tối sẽ nhanh chóng khô ráo. Khi mẹ làm việc bận rộn, Tô Linh Uẩn đứng bên cạnh ngắm hoa. Từ nhỏ đến lớn, cô ta luôn là một đứa trẻ rất ngoan ngoãn, bất luận là thầy giáo hay tiền bối đều chiếu cố cô, nói rằng cô ta là một đứa trẻ ngoan hiếm thấy.

Ký ức ấy đối với cô ta là quãng thời gian hạnh phúc nhất. Đúng, một phần. Bởi vì cuộc sống của cô ta cũng tràn đầy bất hạnh.

Mẹ cô ta, cô ta không muốn thừa nhận chứng cuồng loạn của bà, nhưng cô lại không quan trọng điều đó. Cô và người đàn ông kia qua giới thiệu của mẹ ở chung một nhà, trước khi kết hôn với mẹ, cô ta chỉ gặp mỗi hai lần. Không có tình cảm trong hôn nhân, sau khi kết hôn chắc chắn sẽ có trở ngại rất lớn. Ông ta muốn nhanh chóng giải quyết chuyện này. Không thể kéo dài.

Tuổi thơ đối với Tô Linh Uẩn mà nói gần như đều là cãi lộn. Bất cứ ở đâu họ đều cãi nhau. Không, phải nói đó là do mẹ cô ta gây sự. Bởi vì người đàn ông kia khinh thường sự ầm ĩ điên cuồng của bà.

Mỗi ngày tan tầm, khi người đàn ông kia xuất hiện trong nhà, mẹ liền viện mọi lý do kích động ông ta, trong nội tâm cô ta vẫn mong rằng họ sẽ luôn nói chuyện với nhau. Cho dù đó là cãi lộn.

Sau này, rốt cuộc người đàn ông kia không thể nhịn được nữa, vì vậy ông ta không trở về nhà. Nghe nói ông ta đã đưa đơn ly hôn. Lúc ấy, mẹ cô ta đã phản đối, đấu tranh, tuyệt vọng, cuối cùng lựa chọn đồng ý. Sau khi ký tên vào thỏa thuận ly dị, ông ta hoàn toàn không trở lại nữa.

Trong mấy năm, Tô Linh Uẩn thường xuyên thấy mẹ nổi điên lên, đập phá tất cả đồ đạc trong nhà. Bà tức giận sẽ đánh cả Tô Linh Uẩn, bởi vì Tô Linh Uẩn là con của người đàn ông ấy.

Khi đó cô ta còn quá nhỏ, nên rất yếu đuối, cho nên mỗi lần bị đánh, cô ta đều vô thức gọi "bố", khi đó cô ta còn rất ngây thơ, vẫn luôn hy vọng rằng người đàn ông kia sẽ trở về cứu mình. Mẹ cô ta đã nói rằng, không cho phép gọi ông ta là "bố", ông ta không còn là bố của cô ta. Vì vậy sau này, cô không bao giờ gọi người kia nữa.

Sau này, cô ta nghe thấy tiếng mẹ nói lớn tiếng vào điện thoại mới biết được tình trạng của ông ta bây giờ. Thì ra ông ta có người tình, thậm chí họ còn có một đứa con nhỏ. Không trách tại sao ông ta lại luôn cãi lộn với mẹ. Thì ra ông ta đã sớm quyết định muốn buông tay, bỏ cả cô ta mà đi.

Chuyện này đã hoàn toàn kích động mẹ cô ta. Bà xé đơn ly dị, gọi điện thoại cho người đàn bà kia, bà rất đau khổ, như muốn chôn vùi cả thế giới này, trong đó có cả cô ta.

Khi đó, cô ta đã bị mẹ thuần hóa, bà ta nói gì nghe nấy, nhớ lại, cô ta nghĩ thấy có chút hoang đường, bao gồm cả sự việc đó.

Cho đến giờ, đó là lần đầu tiên cô đứng ở trên sân thượng như thế. Mẹ cô ta đã khóc, khóc đến khàn cả giọng, quỳ xuống, bà ta cầu xin cô "xuống", một mực đứng đó gọi tên cô ta.

Cô ta run rẩy đứng trên sân thượng, nhìn mẹ như muốn khóc. Không nhịn được tự cười thầm. Bà bắt cô ta đi lên đây, sau đó dùng cách này để ép người đàn ông kia quay lại. Quay đầu lại diễn một màn kịch tình mẫu tử đau xót.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!