Chương 45: (Vô Đề)

Văn Thố đang đứng quá xa, nên nghe không rõ Lục Viễn và cô ta nói những gì. Thành thực mà nói thì cô đang rất gắng gượng, lần đầu tiên cảm thấy mình thụ động như vậy, cô còn bị gọi là được người kia lựa chọn.

Nếu như cô ta nói gì đó khiến Lục Viễn hồi tâm chuyển ý thì phải làm sao?

Hai tay Văn Thố khoanh trước ngực, ngửa cằm lên, nhìn bộ dạng rất khinh thường, thật ra thì tầm mắt vẫn nhìn chằm chằm sang bên đsoó. Tâm tư của cô đã bị Tần Tiền nhìn thấu.

Ý định hỏi dò thể hiện trên khuôn mặt, Văn Thố như vô ý dạo bước đến bên cạnh Tần Tiền, đầu tiên là hỏi chuyện hôm nay sẽ xử lý thế nào, rồi giả bộ xin lỗi Tần Tiền vì đã gây thêm phiền phức cho anh ta. Cô nói quanh co một hồi, rốt cuộc cũng hỏi vào vấn đề chính: "Lục Viễn và cô ta, quen biết thế nào vậy? Đã quen nhau bao lâu rồi?"

"À?" Tần Tiền biết rõ còn cố hỏi: "Cô nói cô gái kia? Tô Linh Uẩn?"

Văn Thố hơi nóng nảy, tức giận nói: "Hỏi anh thì anh phải trả lời, sao anh hỏi ngược lại tôi?"

Tần Tiền biết Văn Thố là dạng người thế nào, cười toét miệng, nói: "Đi xem mắt thì quen thôi, mẹ Lục Viễn "đặc biệt" thích cô gái này đấy."

Tần Tiền cố ý nhấn mạnh vào hai chữ "đặc biệt", quả nhiên, anh ta đã thành công khi thấy ánh mắt Văn Thố khẽ lóe lên.

"Thích cái gì ở cô ta chứ? Đúng là đồ điên."

Tần Tiền trợn to mắt nhìn Văn Thố, oán thầm: "Cô so với người ta tuyệt đối chỉ có hơn chứ không kém."

"Không ngờ Lục Viễn lại mất giá đến nỗi này, còn phải đi xem mắt tìm bạn gái." Văn Thố tùy tiện nói: "Cũng đúng, người bình thường sẽ không thích tên ngốc mọt sách này đâu." Nói xong lại hả hê lẩm bẩm: "Cũng may tôi không phải người bình thường."

Tần Tiền hiểu ý nghĩa trong lời nói của Văn Thố, chưa kịp thay Lục Viễn vui mừng, bắp chân liền bị Văn Thố đá một phát: "Anh đi kêu anh ấy đến đây."

"Làm gì hả! Người ta đang nói chuyện tình cảm, tôi sao có thể trở thành ngã ba phá hoại chứ?"

Nghe anh ta nói như vậy, Văn Thố liền mất hứng, sịu mặt nói: "Anh có phải cảnh sát không? Vậy vụ này phải làm sao đây? Người như anh chẳng phải hiệu suất làm việc đều dựa vào tiền đóng thuế của những người tốt hay sao? Anh nhanh chóng gọi người ta đến hỗ trợ điều tra, nếu không tôi tố cáo anh!"

"Vừa rồi không phải tôi cũng cho hai người cơ hội nói chuyện sao, khi đó sao cô không tố cáo tôi?"

"Để cho chúng tôi nói thì bây giờ để cho họ nói chuyện với nhau hả? Anh có nguyên tắc không vậy?"

Tần Tiền dở khóc dở cười, không ngờ cô có thể thản nhiên cưỡng từ đoạt lý như vậy, trả đũa như cô gái này đúng là hiếm thấy.

"Văn Thố à Văn Thố, không ngờ gần nửa năm rồi, da mặt cô vẫn dày lì lợm như vậy." Tần Tiền cảm khái.

Mặc dù trong lòng cứ mắng thầm Văn Thố, nhưng vẫn nghe theo lời cô đi gọi Lục Viễn.

Không biết Lục Viễn và Tô Linh Uẩn rốt cuộc đã nói gì, nhìn sắc mặt hai người họ đều không được tốt lắm.

Tần Tiền muốn hỏi mấy câu, cuối cùng nhìn Lục Viễn nên không yên lòng, nhiều người ở đây như vậy, anh ta cũng không tiện hỏi.

Chuyện này căn bản đối với Văn Thố là cố gắng hòa giải rồi. Trái lại mẹ cô lại nói chuyện thấu tình đạt lý, Tô Linh Uẩn đồng ý bồi thường cho mẹ cô. Cô ta không phục, giận dữ rời khỏi nhà Văn Thố.

Lục Viễn lái xe qua đó, thấy Văn Thố chuẩn bị đi, nên anh đi theo muốn đưa mẹ con cô về.

Chưa kịp ra cửa, mẹ Tô Linh Uẩn chạy tới, kéo áo Lục Viễn, ánh mắt tràn đấy hỏa khí: "Cậu làm vậy là ý gì? Định đưa mẹ con hồ ly tinh kia về là muốn tát vào mặt chúng tôi sao?"

Đôi mắt Tô Linh Uẩn thâm trầm nhìn Lục Viễn, không chút biểu cảm, lạnh lùng kéo mẹ mình đi, hờ hững nói: "Để cho anh ấy đi đi."

"Con ngốc hả? Sao lại trở nên vô dụng như vậy?"

Tô Linh Uẩn không để ý đến lời dạy dỗ của mẹ, chỉ nhìn chằm chằm Lục Viễn nói: "Anh có thể đi, nhưng em có thể cam đoan với anh, anh đi rồi sau này nhất định sẽ phải hối hận."

"Nếu như tình cảm có thể dựa vào uy hiếp mới có được. Vậy trên đời này cũng sẽ không có nhiều người khốn khổ vì tình rồi." Lục Viễn không sợ sệt, anh nói rành mạch phân minh với Tô Linh Uẩn: "Em nói những lời đó, anh sẽ coi như chưa từng nghe thấy. Chỉ cần em đồng ý, em sẽ vẫn là Tô Linh Uẩn khéo hiểu lòng người, anh cũng chân thành chúc phúc cho em, em sẽ có được tình yêu tốt đẹp.

Em rất tốt, nhưng anh không xứng với em."

Tô Linh Uẩn để ngoài tai những lí do từ chối của anh, cô ta nói ẩn ý: "Hy vọng anh có thể từ chối đến cùng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!