Thời điểm nhận được điện thoại của Tần Tiền lo lắng không yên, Lục Viễn đang nấu sủi cảo đông lạnh, chuẩn bị bữa ăn tối.
Từ phòng bếp đi ra, xoa xoa tay nhận điện thoại, chưa kịp lên tiếng, Tần Tiền ở bên kia đã om sòm rống lên: "Người anh em, cậu đang ở đâu thế!"
Lục Viễn bị Tần Tiền hỏi nên hiểu lầm, nói đùa: "Tớ đang ở trên sao Hỏa nghiên cứu, xem có thích hợp cho loài người sinh sống hay không."
"Đến lúc nào rồi còn nói đùa hả. Bây giờ cậu có nhà không? Có thể đi một chuyến đến nhà Văn Thố không?"
Khi nghe thấy tên Văn Thố, trong lòng Lục Viễn tự nhiên run lên. Lần đó ở khách sạn đã xảy ra chuyện không vui, hai người đều không có cơ hội gặp mặt. Ngày ấy, vẻ mặt của cô đầy vẻ bi thương còn trực tiếp chiếu thẳng vào lòng Lục Viễn.
"Sao thế?"
"Cậu nhanh tới đây đi, haiz, có chuyện xảy ra."
Tần Tiền khó có thể nghiêm túc được, điều này khiến cho Lục Viễn nhớ lại hành động trước kia của Văn Thố. Nhớ tới trước kia Tần Tiền đã hình dung một cách khoa trương rằng Văn Thố nhảy lầu cứ như ngày ba bữa.
Đáy lòng liền tối sầm lại, tay cũng không tự chủ mà run lên: "Cô ấy làm sao?"
Tần Tiền đang ở đó xoay sở đến sứt đầu mẻ trán, "Bây giờ tớ và đồng nghiệp chuẩn bị đến rồi, cậu nhanh đến đi, Văn Thố trong nhà bị người ta đánh!"
"Cô ấy không sao chứ?" Vừa nghe thấy không phải những điều anh nghĩ, anh liền thở phào nhẹ nhõm.
"Còn chưa tới hiện trường nên không rõ lắm, không rảnh nói với cậu nữa, cậu có định chính mắt nhìn hay không thì tùy." Tần Tiền cúp điện thoại trước nói: "Lần này tớ không nhẫn nhịn được nữa liền thông báo cho cậu, cũng nửa năm rồi, nam chưa cưới nữ chưa gả, có phải đang hiểu lầm gì đó không, gặp mặt nói cho rõ ràng, chết cũng phải cho rõ ràng. Tớ xem ra cậu không thích cô gái họ Tô đó.
Cô Văn thì mặc dù có chút quấy rối, chẳng phải cậu cũng thích người ta đấy hả?"
"...."
Lục Viễn không yên lòng đi vào bếp, sủi cảo còn chưa đun sôi, Lục Viễn liền tắt bếp. Vừa rời khỏi bếp, anh lại quay lại bật bếp lên... Cứ như vậy, lặp đi lặp lại chừng mấy lần. Rốt cuộc Lục Viễn cũng quyết định.
Tắt bếp đi, sau đó cầm áo khoác trực tiếp lao ra cửa.
Không thể quên được cũng không cần quên, cô đang ở trong lòng anh, anh không thể cứ lừa gạt mình mãi được.
******
Văn Thố hỏi xong, cũng không nhận được câu trả lời.
Cô ta chỉ lạnh lùng đáp lại "Tôi là ai thì có gì quan trọng chứ? Dù sao các người họ Văn cũng chưa từng xem như chúng tôi còn tồn tại."
Văn Thố bị câu nói của cô ta làm cho không nói nên lời.
Cho dù không cần phải giới thiệu. Văn Thố cũng có thể đoán được cô ta chính là con gái của người đàn bà kia.
Cô đứng đó rất lâu, nhưng khi cô đi tới, Văn Thố nhìn thấy vết sẹo trên trán qua tóc cô ta.
Cũng không cần nói thêm nữa, Văn Thố đã hiểu hai mẹ con nhà này đến là không có ý tốt. Màn kịch này rất nhiều năm trước cũng đã từng xảy ra.
Năm đó nếu không phải người đàn bà kia đến náo loạn, mẹ cô cũng sẽ không biết được tất cả chân tướng.
Đứng giang hai tay ra che chở cho mẹ. Ánh mắt Văn Thố nghiêm túc, nhìn chằm chằm hai mẹ con nhà kia, giờ phút này, cô không thể nào đối xử tử tế với đám người này.
Cô ta đỡ mẹ mình, nói khẽ với bà ta gì đó, người đàn bà vênh váo tự đắc dừng lại chốc lát, ngay sau đó lớn tiếng kêu lên: "Không được, mẹ không đi, chuyện này mẹ đã nhẫn nhịn mấy chục năm rồi, bất kể như thế nào thì mẹ cũng không nhịn nổi nữa."
Cô gái kia vẫn tiếp tục lớn tiếng: "Năm đó nếu không phải là tại mẹ con bọn họ, nhà chúng ta đã không ly tán! Năm đó mẹ làm tiểu tam thì thôi, hôm nay con thành tiểu tam, mẹ con chúng tôi có phải thiếu nợ các người hay không!"
"...."
Cô ta càng ngày càng không có giới hạn, chửi rủa rồi chỉ trích khiến mọi người xung quanh xem với ánh mắt ngày càng kì lạ, tiếng xôn xao bàn tán cũng nổi lên bốn phía. Rõ ràng hai mẹ con Văn Thố là người bị hại, nhưng mọi người thấy bộ dạng của họ giống như đã làm chuyện gì đó thương thiên hại lý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!