Chương 43: (Vô Đề)

Lúc nói ra chuyện bí mật động trời này, sau khi kể hết toàn bộ tâm sự trong lòng, Lục Viễn mới phát hiện rằng thật ra tất cả cũng chẳng có gì. Thừa nhận mình yêu Văn Thố cũng không phải chuyện khó có thể mở miệng nói ra.

Anh đã gần ba mươi tuổi, trước khi gặp được Văn Thố, anh chưa bao giờ nghĩ tới chuyện yêu đương, có thể thấy gặp được cô đã là duyên trời định. Có lẽ anh chờ đợi sẽ không có kết quả gì, nhưng nếu anh bỏ lỡ, đó không phải là càng không có kết quả sao?

Trên thế giới có một số người, suốt đời cũng khó gặp được tình yêu đích thực, chỉ có thể chấp nhận một người mình không thích, nhưng người ấy không muốn chấp nhận cả đời như vậy, chắc chắn tin rằng có thể tìm được tình yêu của đời mình.

Vẻ mặt Lục Viễn tiêu sái nhìn Tô Linh Uẩn. Hai mươi mấy năm rồi chưa từng yêu ai, đã xem mắt nhiều lần như vậy cũng chưa bao giờ động lòng, nay qua lại với Lục Viễn, cô đã nhìn thấy được sự chính trực và thiện lương của anh.

Nhưng hôm nay cô mới hiểu được, nếu như một người đàn ông không yêu mình, anh ta sẽ thẳng thắn chịu trách nhiệm mọi chuyện trở thành lỗi của mình.

"Lục Viễn, sai lầm nhất của anh chính là tự cho rằng em không thích anh." Tô Linh Uẩn ngấm ngầm nói: "Anh đã xem sự dịu dàng của em trở thành một thứ vũ khí để đối phó."

"Anh chưa từng nghĩ sẽ đối phó em." Lục Viễn giải thích: "Như lúc đầu chúng ta đã nói rồi, nếu như có người trong lòng, nên thẳng thắn với nhau."

Giọng Tô Linh Uẩn hơi nghẹn ngào: "Em chưa bao giờ biết, thẳng thắn thì ra lại làm tổn thương người khác như vậy."

"Xin lỗi em."

Tô Linh Uẩy quay người đi: "Anh không có lỗi với em... em tôn trọng quyết định của anh."

Nhìn Tô Linh Uẩn dần dần đi xa, Lục Viễn cảm thấy vô cùng áy náy. Đối với Giang San, anh cũng chưa từng có cảm giác này. Quen biết Tô Linh Uẩn có thể nói như bạn bè thân thiết, quả thật như Tô Linh Uẩn đã nói, anh luôn hưởng thụ sự dịu dàng và quan tâm của cô. Cô cũng chưa từng oán trách trước mặt anh, khiến cho anh có một không gian tự do thoải mái.

Nếu nói là để tâm, Tô Linh Uẩn không thể nói là không để tâm.

"Anh đưa em về." Lục Viễn tiến đến muốn đưa Tô Linh Uẩn về.

Khóe mắt Tô Linh Uẩn ửng đỏ, cô từ chối Lục Viễn: "Bây giờ em không về nhà, buổi tối em phải đi dự hôn lễ của bạn rồi."

Lúc ấy, Lục Viễn mới nhớ ra Tô Linh Uẩn đã nói muốn anh đi cùng đến hôn lễ của bạn cô. Đã từng cưới nói sẽ tâng bốc cô với đám bạn vẫn hay chê cô là "lớn tuổi hơn cả gái ế", không ai thèm lấy cũng không có bạn trai. Cô đã làm nũng với Lục Viễn rồi nói cô muốn đưa Lục Viễn đến để mở mày mở mặt với đám bạn.

Nhất định cô vẫn luôn ấp ủ mong đợi được đến đó, cho dù cô có thông minh thế nào đi nữa, cô vẫn có lòng ham hư vinh của một cô gái bình thường.

Lục Viễn càng cảm thấy có lỗi, anh không chỉ hoàn toàn quên mất rằng anh đã hứa, đến thời điểm cô mong chờ nhất anh lại nói ra những lời đó.

Tô Linh Uẩn rời đi, Lục Viễn liền đuổi theo, lần này anh vô cùng kiên quyết: "Anh đi với em, anh đã hứa với em rồi."

"Không cần, em không cần anh phối hợp diễn kịch với em, dù sao nhiều năm em vẫn như vậy, đã thành thói quen rồi." Tô Linh Uẩn nhếch khóe miệng cười khổ: "Vốn dĩ là em sẽ phải một mình vào chiến trường rồi."

"Anh đi với em." Lục Viễn nói: "Trong thời gian này, cảm ơn em đã quan tâm anh và cũng cảm ơn em đã hiểu cho anh, tối nay anh muốn làm bạn trai của em."

"Anh không cần thương hại em." Tô Linh Uẩn nói.

"Em đừng nghĩ anh vĩ đại như vậy." Lục Viễn nói: "Anh chỉ hy vọng có thể làm vơi bớt cảm giác áy náy thôi."

"Em muốn thành toàn cho anh." Tô Linh Uẩn cười, nhìn xuống đất, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Qua tối hôm nay, hy vọng chúng ta có thể tìm được hạnh phúc của mình."

Sau khi bị Lục Viễn hủy kết bạn, cả đêm ấy Văn Thố không thể nào ngủ được. Một cảm giác bất lực tự nhiên sinh ra. Cô nhớ tới ngày trước khi Vạn Lý "qua đời", cô đã từng có một thời gian không ngừng nhớ về anh, rồi liên tục gửi tin nhắn, đáng tiếc là vĩnh viễn cũng không có người đáp lại.

Cô rất sợ là tình huống như thế lại tái diễn, bây giờ ràng buộc duy nhất với Lục Viễn cũng đã mất đi, Văn Thố cảm thấy vô dụng và không cam lòng.

Đi làm với một cặp mắt gấu trúc, hôm nay có phỏng vấn, cũng may là Văn Thố không phải người chủ trì, chỉ đi theo phóng viên tiền bối học hỏi.

Lần này cần phỏng vấn là đến nhà hội nghị, không có chuyện đại sự gì, liền đi theo, đến nghe một vài lời xã giao. Chụp mấy tấm hình là có thể rút lui. Chỉ phiền toái là phỏng vấn phải duy trì đến khi hội nghị kết thúc.

Ba giờ chiều, hội nghị đúng giờ bắt đầu, mở đầu có mấy ngôi sao có mặt, khung cảnh hết sức náo nhiệt, phóng viên chụp hình xong, nhà báo Vương kéo Văn Thố chen vào giữa để nhân cơ hội phóng vấn một vài người, Văn Thố ghi chép xong, hội nghị chính thức bắt đầu, bởi vì chuyện này có liên quan đến hợp tác của công ty, nên hội nghị không mở cửa cho phóng viên vào.

Phóng viên xung quanh đi ăn trước, anh Vương và Văn Thố ngồi chờ.

Anh Vương lấy một cái bánh bao ra, đưa cho Văn Thố một nửa, "Ăn chút đi, buổi tối còn một cuộc chiến đấy, lát nữa những phóng viên tranh giành phỏng vấn nhất định sẽ cần có sức."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!