"Chú Trần, chú gây nên chuyện động trời gì vậy?" Đằng sau, Lục Viễn đeo kính nhìn rất lịch thiệp, chắc hẳn là làm việc chung với ông ta. Mấy người đàn ông xung quanh cũng không muốn gây rắc rối nên lùi về phía sau Lục Viễn.
Giọng nói tự nhiên trầm thấp nói: "Đừng động vào chuyện của người khác, chúng ta gặp nhau lúc khác đi."
Lục Viễn vung tay áo, đi lên phía trước một bước, tầm mắt nhìn chằm chằm lên người Văn Thố. Rõ ràng vẻ mặt anh không hề thay đổi, nhưng Văn Thố lại cảm thấy anh đang kìm nén tức giận. Một tay anh kéo cô đứng dậy, bàn tay nắm lấy cánh tay Văn Thố tới phát đau.
"Đau quá!" Văn Thố không nhịn được lẩm bẩm trong miệng. Lục Viễn liền trừng mắt nhìn cô: "Lúc đánh nhau sao không biết đau hả?"
"Như vậy có giống nhau sao?"
Lục Viễn không để ý tới cô nữa, chỉ kéo cô ra đằng sau lưng. Anh đi tới chỗ tên giám đốc mập, khách khí nói: "Chú Trần, ở đây hình như đang có hiểu lầm rồi. Bạn gái của cháu sao có thể đắc tội với vợ chú được chứ?"
"Cô ta là bạn gái của cháu à?" Tên mập mở to mắt nhìn Văn Thố, rồi lại nhìn Lục Viễn, mặt hắn liền đỏ ửng lên, vội nói: "Vợ chú đã hiểu lầm rồi, chú còn không có cơ hội giải thích, là lỗi của chú, chú đã không ngăn được cô ấy làm chuyện hồ đồ." Nói xong vội vàng quay đầu lại trách mắng vợ hắn: "Em có đầu óc không hả? Chỗ này là công ty không phải ở nhà, hơn nữa, nếu thật sự anh có làm chuyện đó, anh có thể xuống tay với người yêu của cháu mình sao?"
Làm bộ quở mắng xong, hắn ta vội vàng xin lỗi Văn Thố, chưa tới gần Văn Thố, cô đã lập tức lui về phía sau. Vì bị Văn Thố từ chối, sắc mặt hắn lúng túng đứng ở bên cạnh Lục Viễn, giả vờ lảng sang chuyện khác, hàn huyên với Lục Viễn: "Bố cháu gần đây vẫn khỏe chứ? Chú và bố cháu vốn là bạn học cũ nhiều năm, gần đây vẫn hay hợp tác làm ăn với nhau đấy."
Lục Viễn rất đứng đắn trả lời: "Bố cháu chỉ là kiểu nhà giàu mới nổi thôi, sao có thể lợi hại bằng chú được chứ, còn phải dựa vào chú mới có thể làm ăn được."
Giang Bắc chính là lãnh thổ của hắn, nhưng gần đây tên mập này đang đầu tư một hạng mục rất lớn ở An Côn, bố Lục Viễn tuy nói là nhà giàu mới nổi, nhưng địa vị ở địa phương lại không cao, có thể nhờ hắn mà kinh doanh tốt hơn rất nhiều, cho nên tên mập này không phải là người có thể đắc tội. Lục Viễn dĩ nhiên hiểu mối quan hệ quan trọng này, nên mới nói Văn Thố là bạn gái anh để giải vây cho cô.
Tên mập cầm tay Lục Viễn lên nói: "Chú xin lỗi, đây thật sự là một hiểu lầm, đều tại vợ chú đa nghi, hôm nay chú đãi cháu một bữa, coi như là chú chuộc lỗi."
Lục Viễn rút tay về, từ từ nói: "Hôm nay cháu tới vốn là muốn bàn với chú về hạng mục hợp tác với đại học Giang Bắc, nhưng lúc này không thích hợp rồi. Không cần phải đãi cháu đâu, có lẽ cháu nên đưa bạn gái cháu đi bệnh viện."
Nói xong, anh không để ý tới tên mập nữa, trực tiếp kéo Văn Thố đi, động tác có phần thô lỗ.
Văn Thố cảm giác mình giống như con diều không thể nào bay lên được, còn người thả diều thì ra sức chạy, cô không hô hấp nổi, nhưng vẫn cố gắng đi theo, không ngừng lên cao rồi lại hạ xuống.
Có vẻ Lục Viễn thực sự rất tức giận, kéo Văn Thố đi, mấy lần Văn Thố muốn tránh khỏi tay anh nhưng tránh không được, nhìn lướt qua thấy cổ tay đã tím bầm rồi.
Văn Thố bị kéo đi, tóc cô cứ bay tới bay lui trên mặt. Thế nào gọi là thảm hại, lúc này Văn Thố mới hiểu rõ.
Hơn nửa năm không gặp, cô biết anh đã trở lại với cuộc sống chân chính thuộc về anh. Anh vốn là một người dưới ánh mặt trời, nên bây giờ anh có thể điềm nhiên xuất hiện, hào nhoáng giống như vừa rời xa khỏi cô liền thay da đổi thịt.
Còn cô thì sao, quần áo đã bị người ta xé rách hết rồi, tóc thì rối bù lên, mặt thì đau rát, chắn hẳn là đã bị thương.
Thật đúng là quá nhục nhã, cứ nghĩ rằng mình có thể quay người lại sẽ vô cùng xinh đẹp mới phải.
"Anh buông tôi ra." Văn Thố không nhịn được nói.
Lục Viễn không phải là những tổng giám đốc bá đạo phúc hắc trên phim truyền hình. Anh liền buông Văn Thố ra. Dáng vẻ này, khiến cô vẫn không cách nào chạy trốn tới chân trời góc bể.
Lục Viễn quay lưng về phía Văn Thố, rất lâu sau không nói gì. Văn Thố cúi đầu, xuýt xoa cổ tay đau vì bị Lục Viễn nắm chặt.
Hồi lâu, rốt cuộc Lục Viễn quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Văn Thố, tràn đầy sức hấp dẫn trí mạng, khiến cho cô không nhịn được nhìn một lúc lâu.
Lục Viễn nhíu mày, khẽ thở dài, hỏi cô: "Sao lại thành ra như vậy?" Anh không nhịn được muốn giáo huấn cô vài câu: "Không đi làm việc cho tốt, lại chạy tới đây đánh nhau với vợ Trần tổng là thế nào?"
Giọng điệu trách mắng của anh khiến Văn Thố nổi giận: "Con mắt nào của anh thấy chúng tôi đánh nhau? Rõ ràng là bà ta đánh tôi mà."
"Thật sao?" Lục Viễn nghi hoặc nhìn cô: "Vậy sao cô có thể làm tóc người ta rụng một mảng như vậy chứ?"
"Lúc ấy là tôi đang tự vệ."
"Cứ theo cô nói đi." Lục Viễn hiểu rõ cá tính hay quấy nhiễu của Văn Thố, đưa mắt nhìn vết thương trên người cô, nói: "Có cần tôi đưa cô tới bệnh viện không?"
Thái độ lạnh nhạt của Lục Viễn làm cho Văn Thố cực kỳ khó chịu, Văn Thố không cảm nhận được mình đang khó chịu chỗ nào. Khi gặp lại vốn còn có cảm xúc phức tạp, bây giờ đã hoàn toàn biến mất. Cô không nhịn được nổi giận: "Tôi không hiểu tại sao anh lại đưa tôi ra đây. Nơi tôi muốn đi là đồn cảnh sát, chứ không phải là bệnh viện. Tôi muốn kiện hai người kia, đúng là đồ điên, không giải thích gì đã bị đánh một trận.
Nếu không phải anh xen vào chuyện của người khác, chắc lúc này cảnh sát đã tới giúp tôi rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!