Chương 41: (Vô Đề)

Trước khi tới Hãn Văn, đã từng có nhà xuất bản nổi tiếng ở Bắc Đô tới tìm Lục Viễn. Nhà xuất bản này đã từng có nhiều loại sách bán chạy với lượng tiêu thụ khoảng vài trăm vạn bản, nhìn thoáng qua đã thấy được khí chất đặc biệt ở Lục Viễn. Lúc ấy, Lục Viễn đang viết một bộ sách phân tích tâm lý, quyển sách này anh đã bắt đầu viết từ khi đang học đại học, với một phương thức hoàn toàn mới có thể phân tích được đủ các biểu hiện và hành động khác nhau trong chuyện tình cảm.

Thời điểm mới tiếp xúc, nhà sản xuất kia nói hy vọng Lục Viễn có thể viết về tâm lý học nên dễ hiểu hơn. Họ có thể làm cho quyển sách này bán chạy.

Khi đó, Lục Viễn không quan tâm tới thành danh, anh không phải một thương nhân, cũng không cần nhiều tiền, sách bán chạy đối với anh mà nói không quan trọng bằng chất lượng của quyển sách ấy. Sau khi trở về từ Hãn Văn, suy nghĩ của anh đã thay đổi rất nhiều.

Có lẽ trước đó anh đã quá cứng nhắc rồi. Anh nghĩ ngay từ đầu chỉ muốn giúp đỡ người khác, nếu như anh viết sách cho mọi người hiểu và thậm chí là yêu thích, vậy đó chẳng phải là một thành tựu của anh sao?

Năng suất làm việc của nhà xuất bản kia cũng rất nhanh nhạy, nhanh chóng hợp tác cùng đài truyền hình Giang Bắc, đưa Lục Viễn vào chương trình "Tuyên truyền". Ban đầu hai kỳ chương trình và kịch bản gốc đều do đài truyền hình biên tập, lúc ấy Lục Viễn chăm chú và nghiêm túc kể những câu chuyện hoàn toàn trái ngược tạo nên một cảm giác hài hước, chương trình đó nhanh chóng được lan truyền đi.

So với trước kia anh chọc cười rất tệ, thì bây giờ Lục Viễn lại thực sự nổi tiếng. Nhưng đối với bản thân anh, thật ra chẳng có thay đổi gì.

Xong chương trình, chưa ra khỏi đài truyền hình, đúng lúc anh nhìn thấy Tô Linh Uẩn đang đứng ở cổng. Cô đã tới đây khá sớm, luôn ngồi chờ anh trong quán cà phê gần đài truyền hình.

Tô Linh Uẩn rất khác biệt với những cô gái khác. Cô không hề yếu đuối, lại rất trầm tĩnh và dịu dàng, có thể nói không quá thì cô cũng khá giống với một nhân vật trong tiểu thuyết.

Có lúc Lục Viễn cũng có hứng thú tìm kiếm khuyết điểm của cô, nhưng anh không thể nào tìm ra.

Đi ra khỏi thang máy, Lục Viễn cứ nhìn bóng lưng Tô Linh Uẩn, cô để mái tóc dài xõa xuống, luôn mặc quần áo ba màu trắng, đen và xám, nhìn rất ưu nhã và có khí chất. So với phong cách ăn mặc tùy tiện của Văn Thố ra ngoài thật sự rất khác nhau.

Có lẽ là bởi vì Văn Thố rất tùy tiện, cho nên thỉnh thoảng khi cô ăn mặc tử tế, khiến cho Lục Viễn không thể dời mắt khỏi cô.

Nghĩ như vậy, Lục Viễn bỗng cảm thấy mình thật bỉ ổi. Anh đã có một bạn gái xinh đẹp như vậy, sao còn nghĩ tới người khác nữa chứ?

Không biết có phải do nhớ lại quan hệ trước đây với Văn Thố, rồi nhìn Tô Linh Uẩn đi đằng xa, anh cảm thấy hai người nhìn rất giống nhau.

Thấy Lục Viễn ra ngoài, Tô Linh Uẩn mỉm cười chào anh.

Lục Viễn nhìn đồng hồ nói: "Tối nay đi ăn với nhiều người, em có để ý không?"

Tô Linh Uẩn mỉm cười: "Anh đưa em đi giới thiệu với bạn hả?"

Lục Viễn hơi lúng túng, gãi đầu: "Cũng không phải.... Đây chẳng phải là vẫn chưa có cơ hội sao?"

"Không cần giải thích..., em hiểu."

Lục Viễn không nói gì nữa, Tô Linh Uẩn cũng không hỏi nữa. Hai người có thể trở thành bạn thân, có thể cùng nhau đi ăn, đi xem phim, đi dạo, nhưng từ yêu thì luôn luôn chỉ là một chủ đề.

Tần Tiền là một tên đại thô kệch, lại hẹn đi ăn thịt dê nướng, Lục Viễn quan sát quán ăn, đầu tiên là theo bản năng nhìn Tô Linh Uẩn một cái, thấy cô vẫn cười, mới theo Tần Tiền đi vào.

Sau khi Lục Viễn giới thiệu hai người với nhau, thịt dê đã tới nơi, anh thấy xấu hổ vì Tần Tiền vội vàng cầm miếng xương lên bắt đầu cúi đầu gặm. Thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn Lục Viễn và Tô Linh Uẩn.

"Nhìn cái gì chứ?"

Tần Tiền ngại ngần cười một tiếng: "Tớ đang có một cảm giác."

"Cảm giác cái gì?"

"Sao cậu luôn gặp được người đẹp chứ? Còn khiến người đẹp thích cậu nữa?"

Tô Linh Uẩn để đũa xuống, hứng thú hỏi: "Xem ra lịch sử tình trường của Lục Viễn cũng không ít hả?"

Tần Tiền giờ mới biết mình đã nói sai, nhanh chóng hòa giải: "Cũng không phải, đều là người khác theo đuổi Lục Viễn thôi, nhưng Lục Viễn thà chết cũng không chấp nhận, vẫn luôn chờ đợi cô mà."

Tô Linh Uẩn nhìn Lục Viễn, ánh mắt nhìn đầy ẩn ý, cô tự nhiên cúi gần về phía Lục Viễn, vẻ mặt ghen tị, nhẹ nhàng hỏi: "Có thật không?"

Lục Viễn hơi sửng sốt, nhất thời không biết trả lời thế nào. Tô Linh Uẩn thấy anh không biết nói gì, vẻ mặt cũng dần thay đổi.

Tần Tiền thấy bầu không khí không tốt, lập tức cầm ly rượu lên: "Nào nào, cụng li đi, ăn mừng chúng ta đã hết kiếp cô đơn rồi." Nói xong tiếp tục mặt dày nói đùa: "Ý tôi là trước ba mươi tuổi tôi chưa có người yêu, rồi cũng sẽ gặp được người thích hợp mà thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!