Chương 40: (Vô Đề)

Lúc ấy không biết Lục Viễn đã nói sai gì rồi, hoặc là câu nói ấy khiến đã khuấy động Tần Tiền, một hồi lâu không thấy anh ta không nói gì.

Thời điểm Lục Viễn chuẩn bị đi giày vào xong, bỗng Tần Tiền lên tiếng: "Thật ra thì tớ cũng không biết lúc này mình đã làm đúng hay sai."

"Hả?" Lục Viễn liền thắc mắc.

"Xem ra bây giờ cậu sống rất ổn, tớ cũng không biết có nên nói với cậu hay không, có lẽ cậu cũng không muốn nghe." Tần Tiền thở dài một hơi mà nói: "Nửa năm nay, cô gái đó có tới tìm tớ mấy lần. Nói là muốn tìm cậu."

"Ừ." Giọng điệu Lục Viễn rất bình thản, dường như anh thật sự sẽ buông tay người ấy.

"Tháng trước cô ấy tới tìm tớ, không giải thích gì liền đưa cho tôi một xiên kẹo hồ lô, muốn tớ đưa cho cậu. Cô gái này thật là càng ngày càng điên rồi." Tần Tiền dừng lại một lúc, chợt nói có chút thương cảm: "Bây giờ cô ấy không muốn chết nữa, ngược lại còn thay đổi rất nhiều, cũng có việc làm rất tốt, tôi nghe có người nói cô ấy đã đến Bắc Đô."

Lục Viễn đăm chiêu suy nghĩ, liếc nhìn mấy con mèo kia. Bọn chúng vẫn nhìn chằm chằm Lục Viễn. Mỗi ngày, khi Lục Viễn chuẩn bị đi làm hay là ra khỏi cửa, vẻ mặt của chúng vẫn luôn đề phòng anh nhưng lại không muốn rời xa. Đúng là chủ nào tớ nấy, đều rất tình cảm.

"Ừ, kỳ thực thì cô ấy vẫn luôn mạnh mẽ."

Tần Tiền đắn đo một lát, hỏi anh: "Tớ vẫn muốn hỏi cậu, cậu thật sự đã không còn thích cô ấy nữa hả?"

Lục Viễn cười: "Cậu thử đoán xem. Tớ cũng đã có bạn gái rồi, bây giờ cậu hỏi như thế có phải là quá muộn rồi không?"

"Cậu nói thật?" Tần Tiền không dám tin: "Tớ thật sự không thể tin là cậu cư nhiên có thể yêu một cô gái khác. Trước đây cậu không bao giờ như vậy."

"Con người ai cũng sẽ thay đổi thôi." Lục Viễn phất tay với mấy con mèo chào tạm biệt, sau đó ra cửa, "Hôm nào rảnh, tớ sẽ dẫn cô ấy tới gặp cậu."

"Cô ấy là người thế nào?"

Lục Viễn suy nghĩ một lúc, "Một cô gái xinh đẹp."

Tần Tiền vừa nghe hai chữ "xinh đẹp" liền bật cười: "Kể từ khi gặp cô gái kia, tôi đã không còn có cảm giác đặc biệt gì với mấy cô gái xinh đẹp nữa rồi."

"Yên tâm đi, cô ấy rất bình thường."

"Cũng vậy thôi, trên đời này mấy người như cô ấy vốn không nhiều."

Quả nhiên là không nhiều lắm, toàn thế giới cũng chỉ có một mà thôi.

Lục Viễn nghĩ thầm trong lòng.

Đi thử chiếc xe mới mua, chợt thấy dường như không quen lắm. Có lẽ là do cuộc sống của anh vốn nghèo khó, bỗng nhiên cuộc sống tương đối được cải thiện nên vẫn chưa quen.

Sau khi tốt nghiệp xong, thỉnh thoảng anh vẫn lên diễn đàn để viết bài, nhưng phần lớn thời gian là nghiên cứu học tập, đi theo Giáo sư để viết sách.

Sau khi giáo sư Giang tìm Lục Viễn nói chuyện thẳng thắn một lần, ông cảm thấy có lỗi với Lục Viễn về sự tức giận và những lời nói mất lý trì của con mình lúc ấy. Cả đời giáo sư Giang cống hiến cho khoa học, tuyệt đối không cho phép Giang San bởi vì tình cảm riêng tư mà bỏ bê khoa học. Luận văn của Lục Viễn là do giáo sư Lương hướng dẫn, giáo sư Lương có vẻ không hài lòng lắm về bài phát biểu của anh, nhưng dù sao cũng vô công vô quá (không đạt được thành tích quan trọng nhưng cũng không có sai lầm), cuối cùng vẫn thông qua cho anh.

Nhớ lại những ngờ vực trước đây của giáo sư Giang, Lục Viễn cũng cảm thấy rất ngại.

Từ khi Lục Viễn trờ về từ Hãn Văn, anh vẫn chưa từng gặp lại Giang San. Nửa năm sau, Giang San mới trở về Giang Bắc lần nữa. Sau khi trở về, cô hoàn toàn thay đổi, nhìn cô xinh đẹp hơn rất nhiều.

Giang San nói với Lục Viễn: "Không chiếm được bao giờ cũng là tốt nhất, tốt nhất không nhất định phải lấy bằng được. Sau khi nghĩ kĩ về những điều này, em đã cảm thấy thoải mái hơn nhiều rồi."

Thời gian là phương thức chữa trị tốt nhất, dù có phải thừa nhận hay không, chung quy thì kết quả cũng sẽ là như vâyk.

Khi đến nhà hàng đã hẹn, lái xe xuống hầm đỗ xe, vì tìm chỗ đậu rất lâu, nên khi lên nhà hàng anh nhìn đồng hồ, thế nhưng đã trễ mất 20 phút.

Từ đằng xa nhìn thấy một bóng dáng thoáng qua, mái tóc dài che nửa gương mặt bên trái, mắt nhìn xuống, yên lặng nhìn thực đơn, thỉnh thoảng lật trang xem. Nhà hàng này làm ăn rất tốt, thường xuyên đông nghịt khách, vừa đến giờ ăn tối sẽ phải đợi rất lâu. Nhưng người đó lại không hề sốt ruột, khẩn trương.

Thấy Lục Viễn đến, nét mặt cô không hề biểu lộ sự tức giận, còn mỉm cười trêu chọc nói: "Nhất định là anh biết đến sớm cũng không vào được, nên cố tình đi trễ phải không?"

Lục Viễn thấy có lỗi, ngồi ở ghế bên cạnh cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!