Chương 4: (Vô Đề)

Văn Thố không phải không cảm thấy được Lục Viễn không hề ưa gì cô.

Suy nghĩ một chút cũng phải, nghe cảnh sát Tần nói hắn thay đổi số điện thoại, nghĩ là nên biến mất luôn đi. Không biết vì sao a, Văn Thố cười lên tiếng.

Lấy một bọc túi nylon có chứa tiền vàng, ngoài ra còn có một đóa hoa hồng trắng. Cánh hoa bị nát nhẹ, Văn Thố đau lòng vuốt vuốt.

"Cô đi viếng mộ à?" Lục Viễn đứng bên cạnh hỏi một câu.

"Ừ." Văn Thố gật đầu.

Lục Viễn sờ sờ mũi, liếc mắt nhìn xung quanh, tùy ý nói: "Dù sao cũng đến đây rồi, cùng đi với cô thôi."

Văn Thố cười cười :"Anh đang sợ hả?."

"Làm sao có thể!" Lục Viễn phủ nhận, nhưng nhất định không chịu rời, theo sát Văn Thố. Văn Thố nghe anh nhỏ giọng nói một câu: "Thật là vô nghĩa."

Mưa đã ngớt đi một chút. Hai người đi qua các dãy bia mộ. Văn Thố nhanh chóng tìm được mộ của Vạn Lý.

Văn Thố im lặng đứng trước bia mộ, ảnh trên mộ là Vạn Lý cười dịu dàng, hai người nhìn nhau hồi lâu.

Cô rất muốn khóc lớn. Đến đây thăm anh như vậy thật là đau khổ. Từ lần trước, cô ngồi ở trước mộ của Vạn Lý không ăn không uống, ngủ một ngày một đêm, mẹ liền cấm cô không được đến thăm Vạn Lý rồi.

Cô đau lòng tiến lên, dùng tay áo cẩn thận lau hình của Vạn Lý trên bia mộ, tên Vạn Lý, sinh năm tuất. Vừa lau vừa cảm thấy đây đều là một giấc mơ.

Lục Viễn ở bên cạnh cũng không nói gì. Chỉ lẳng lặng nhìn tất cả hành động của cô. Văn Thố rất cảm kích người đàn ông này biểu hiện vô cùng yên lặng.

Lau xong bia mộ, Văn Thố đem bó hoa hồng trắng đặt ở trước đó. Xong rồi lấy tiền vàng ra.

"Nhà chúng ta ở đây, cũng là muốn tặng cả hoa và tiền vàng." Lục Viễn nói.

"Ừ!" Văn Thố gật đầu, quay đầu lại cười với anh một tiếng: "Tôi là kết hợp tây ta."

Cô dùng bật lửa đốt lên mấy lần, cũng bởi vì mưa phùn nên không bật lên được. Văn Thố càng nhanh tay bật lửa lên, nước mắt lại càng rơi xuống nhiều hơn.

Lục Viễn lấy mấy tờ tiền vàng trong túi nylon, dùng thân mình cản trở gió lùa sau đó đốt cháy được tiền vàng.

Lục Viễn sợ lửa tắt, Văn Thố lại khóc, không tự chủ khom người xuống, cản trở mưa phùn gió thổi.

Tiền vàng cháy bốc khói khiến Lục Viễn không mở được mắt, bởi vì khói đen làm nước mắt chảy đầm đìa.

Văn Thố ngẩng đầu nhìn thấy Lục Viễn đang khóc, đáy lòng mềm nhũn ra.

Sau khi Vạn Lý đi, tất cả mọi người đều nói với Văn Thố: "Nếu Vạn Lý còn sống, sẽ không nỡ để cô tổn thương tới mình."

Nhưng Vạn Lý rõ ràng không phải sao?

Không ai có thể hiểu được Văn Thố, mọi người chỉ khuyên bảo cô. Đau đớn này chỉ có chết đi mới có thể hết được, ai có thể hiểu được đây?

Cuối cùng cũng đốt xong xấp tiền vàng. Cô lau nước mắt, nói với Lục Viễn

"Đừng khóc, không cần thương hại tôi."

Lục Viễn vừa lau nước mắt vừa nói: "Tôi đang sặc khói. Không liên quan tới cô đâu."

Văn Thố thấy có rất nhiều khói ở chỗ đứng của Lục Viễn, lúc này mới hiểu ra, tự giễu cười mình: "Đúng thế. Là tôi tự mình đa tình thôi."

"Tôi không phải có ý đó." Lục Viễn nhanh chóng giải thích.

"Không sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!