Chương 39: (Vô Đề)

Đứa bé ở đối diện cứ khóc nức nở khiến những người xung quanh đều cảm thấy rất đau lòng, nhất là mẹ của đứa bé. Nhìn đứa bé khóc mặt đỏ bừng lên, rõ ràng rất muốn giáo huấn con, nhưng sau đó người mẹ lại không ngừng dỗ dành con, vì không muốn để con khóc thêm nữa, nên người mẹ đã chủ động đưa cho đứa bé một viên kẹo.

Lục Viễn không khỏi cảm thấy có chút buồn cười. Con người ta vốn dĩ là như vậy, khi tình cảm đã dấy lên trong tim, tất cả các nguyên tắc cũng sẽ biến mất. Biết rõ rằng cưng chiều là không đúng, nhưng vẫn không nhẫn nhịn được mà làm tất cả cho con.

Giống như anh đối với Văn Thố vậy. Cùng cô tới Hãn Văn cũng được, chờ đợi cô cũng tốt, thậm chí rời xa cô cũng không sao. Không có một ai có thể lựa chọn thay anh. Anh chỉ nghe theo ý của Văn Thố mà thôi.

Đứng trong hành lang dài bệnh viện. Vạn Lý ôm Văn Thố, giống như tìm lại được một bảo bối đã mất đi, hai người cùng nhau khóc giống như những đứa trẻ. Khung cảnh ấy đối với Lục Viễn thì thật sự quá chướng mắt. Nhưng điều đó Lục Viễn hiểu, cho dù có cố gắng đến đâu, anh cũng không thể phá hoại tình cảm nhiều năm của hai người họ.

Bây giờ Văn Thố đang đau khổ như vậy, cũng chỉ vì sự tồn tại của anh, cô không đành lòng trở thành người xấu xa, nhưng cô cũng không thể làm trái lại với con tim mình. Anh không muốn cô phải khổ sở như thế nữa.

Có lúc, thành toàn cũng là một cách để thể hiện tình yêu.

Xe lửa chạy xuyên qua một đoạn đường hầm núi rất dài, rất lâu sau đó, điện thoại di động mới lại khôi phục tín hiệu, điện thoại chợt rung lên hai cái. Một tin nhắn được gửi tới. Lục Viễn mở tin nhắn, chỉ có một câu.

[Nếu như anh muốn, vậy thì hẹn gặp lại.]

Lục Viễn nhìn dòng chữ trong màn hình điện thoại, cười buồn, trong lòng đau xót.

Đây mới là Văn Thố kiêu hãnh ngày nào, không bao giờ biết nói lòng vòng quanh co. Anh từng rất sợ cô, sau đó anh lại yêu cô, và cuối cùng anh lại rời xa cô.

Tắt điện thoại di động. Tất cả đều đã kết thúc, và cũng nên chấm dứt từ đây.

Lúc đầu còn hay nói linh tinh để chọc cười cô, sau đó anh thật lòng lắng nghe câu chuyện quá khứ bi thương của cô. Lục Viễn dần dần hiểu rõ cô hơn.

Anh từng nghĩ rằng, có lẽ có thể sửa đổi phương hướng nghiên cứu, phát triểnmột cách toàn diện, vậy anh có thể trở thành một bác sĩ tâm lý giỏi.

Bây giờ nghĩ lại, căn bản anh thực sự không thể chuyên nghiệp được. Tất cả còn chưa bắt đầu, anh đã yêu chính "bệnh nhân" của mình.

Anh vẫn luôn nghiên cứu về khuynh hướng tự sát ở những người thất tình rốt cuộc là tuyệt vọng như thế nào, vẫn chưa bao giờ trải qua, cho nên anh vẫn không biết. Hôm nay, cuối cùng anh cũng đã trải nghiệm được cảm giác đau lòng ấy.

Anh không khỏi tự cười chính mình, ngày trước còn hùng hổ đánh giá trong lòng về những con người ấy, cảm thấy họ thật sự quá yếu đuối, bây giờ đến lượt mình, mới hiểu được, cảm nhận được tất cả nỗi đau bên ngoài thể xác, cũng không thể bằng nỗi đau mất đi chính người mình yêu.

Quả nhiên đúng như lúc đầu Văn Thố đã nói. Tình yêu là chủ đề cực kỳ nan giải. Anh chỉ nhìn trên sách vở, học báo cáo thí nghiệm, cũng không đủ để giải thích nó.

Không thật sự trải qua thì có thể hiểu thế nào đây?

**dien

-dan-l3quy-d03n**

Trước kia Văn Thố không hề tin vào số mệnh, nhưng gần đây cô đã ngày càng tin tưởng rằng tất cả mọi thứ trên đời này đều đã được an bài. Cho dù là duyên phận với Vạn Lý hay là Lục Viễn.

Khi cô phát hiện Lục Viễn đã bỏ đi, cô chưa từng cảm thấy sợ hãi như vậy. Cô không ngừng gửi tin nhắn, gọi điện cho Lục Viễn, nhưng vẫn không có hồi âm.

Cô không thể không nghĩ tới tình huống xấu nhất. Lục Viễn muốn rời xa cô, không phải là trong khoảng cách rời đi, mà là trong lòng.

Anh không còn là thân cây luôn ở bên cạnh cô, không muốn chờ đợi cô nữa.

Đúng vậy, anh vốn không có trách nhiệm phải luôn chờ đợi bên cạnh cô.

Văn Thố không nhớ rằng tay mình đã run lên thế nào khi nhắn tin "Lục Viễn, sau này, có phải chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa không?", cô chỉ nhớ khi nhận được tin nhắn trả lời của anh, lòng cô đã từng chút từng chút dần rơi xuống đáy vực.

Một chữ "Phải" như muốn phá vỡ toàn bộ cảm giác yên tâm trước đó của cô.

Thì ra khi Lục Viễn bỏ đi, cô lại vô cùng sợ hãi, không còn cảm giác an toàn trong nháy mắt đã khiến cô hoàn toàn suy sụp. Cô kích động nhắn lại "Nếu như anh muốn, vậy thì hẹn gặp lại", sau đó cũng không hề thấy sự hối hận của anh. Gọi điện thoại tới, không trả lời, trước sau cũng vẫn không trả lời.

Anh tắt máy, có lẽ anh muốn hoàn toàn cắt đứt liên lạc với cô, cho nên cố ý làm vậy, vừa nghĩ tới điều này, Văn Thố cảm thấy vô cùng chán nản.

Ở lại Hãn Văn chừng bốn, năm ngày, cuối cùng Văn Thố cũng không thể đưa Vạn Lý trở về Giang Bắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!