Từ nhỏ đến lớn, Văn Thố đã từng gặp rất nhiều người, họ từng bàn tán sau lưng rằng Văn Thố là một người rất lạnh lùng và kiêu ngạo.
Từ nhỏ đến lớn, Văn Thố đều không giống với những đứa trẻ khác, cô chưa bao giờ hiểu phải biết nắm bắt mọi thứ, bởi vì cô biết rằng có rất nhiều thứ, cô có ra sức tranh giành tới đâu cũng không thể nào có được.
Cô không kiêu ngạo, lạnh lùng, cô chỉ sợ sau khi nhận được rồi lại mất đi.
Văn Thố chợt cảm thấy đau đầu, da tay đã nổi gai ốc lên vì lạnh. Cô vòng tay ôm lấy thân mình, dùng sức chà xát, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng lạnh.
Thật kỳ lạ, rõ ràng ở đây không có gió mà?
Ánh mắt Văn Thố tràn đầy sự mơ màng, cô hỏi Lục Viễn: "Trở về đó sao?" Cô không nói lòng vòng cũng không nói ẩn ý sâu xa.
Cô lại càng không biết rằng trong tình cảm có những điều khiến ta phải tiếc nuối rất nhiều.
"Tôi không biết nên đi theo anh trở về, hay là ở bên cạnh Vạn Lý trở về đó. Lục Viễn, anh có thể nói cho tôi biết, tôi nên làm thế nào đây?"
Có một số việc dù trốn tránh thế nào cũng không thể thoát khỏi, Văn Thố chán nản lui về phía sau, ngồi xuống một bên ghế dài: "Trước khi tới Hãn Văn, tôi đã tự nói với mình rằng lần này sẽ vĩnh biệt, tôi cũng muốn bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng bây giờ anh nói xem tôi phải làm gì đây Lục Viễn? Vạn Lý còn sống, tôi không thể cứ đi theo anh như vậy, tôi thật sự không cam lòng.
Thậm chí tôi cũng không biết rằng tôi có còn yêu anh ấy nữa hay không."
"Hai ngày nay tôi gần như không chợp mắt nổi, tôi vừa nằm lên giường liền nhớ tới anh, nhớ tới Vạn Lý, tôi thực sự không biết mình nên làm thế nào, nên lựa chọn ra sao nữa. Không, tôi căn bản không có tư cách để lựa chọn." Văn Thố tự cười nhạo mình: "Tôi là ai mà có quyền chọn lựa chứ, anh là một người tốt. Tôi thật sự rất đáng chết, lại kéo anh vào chuyện vớ vẩn này."
Lục Viễn đi lên phía trước hai bước, tay anh khẽ đưa lên, sau đó lại âm thầm thu lại. Anh nhìn dáng vẻ tự trách và rối rắm của Văn Thố, trong lòng cảm thấy rất đau đớn và chua xót, "Thật ra tôi cũng là một người ích kỷ, tôi chỉ muốn đưa cô trở về Giang Bắc, coi như Vạn Lý đã chết, chúng ta chưa từng tới Hãn Văn, tất cả chuyện này đều chưa từng xảy ra..." Lục Viễn nói xong, rồi tự lẩm bẩm: "Nhưng tôi hiểu, có lẽ tôi phải trở về một mình, tất cả mọi chuyện đều chưa từng xảy ra, cũng chưa từng gặp cô, cô chính là Văn Thố, Vạn Lý vẫn thuộc về cô. Tôi không phải là ai hết."
"Xin lỗi..." Văn Thố đỡ trán, vô cùng khổ sở: "Đừng nói như vậy mà, xin anh..."
Lục Viễn cố lấy dũng khí tiến đến ôm Văn Thố vào lòng. Anh vuốt nhẹ tóc cô để cô dựa vào lòng anh.
Anh nghĩ, có lẽ đây là lần cuối cùng. Bày tỏ hết toàn bộ suy nghĩ xấu xa, mở miệng nói ra những lời khó khăn nhất, ngược lại tất cả cũng trở nên dễ dàng hơn.
"Đừng sợ, Văn Thố, dù cô quyết định thế nào, tôi cũng toàn tâm toàn ý ủng hộ cô, cho dù có phải rời đi."
"Xin lỗi, xin lỗi, tất cả đều là lỗi của tôi." Văn Thố cúi đầu, dáng vẻ quật cường trước sau như một: "Tôi không thể bỏ đi, bất luận thế nào tôi cũng phải đưa anh ấy trở về. Giang Bắc mới là nhà của anh ấy
Lục Viễn khẽ thở dài, nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô, "Đúng vậy, Giang Bắc mới là nhà của anh ta."
Là nhà của anh ta, cũng là nhà của cô, nhưng không phải nhà của tôi.
Một câu cuối cùng, Lục Viễn không nói ra. Không đủ dũng khí, nhưng cũng không cần thiết.
Ban đầu quyết định vội vàng đến Hãn Văn, hành lý còn chưa dọn dẹp, ngoại trừ đồ lót ra thì không lấy bất cứ cái gì, từ lúc lên đường tới giờ, Lục Viễn vẫn chỉ mặc một chiếc áo khoác, cũng không muốn chú ý tới những chi tiết nhỏ này. Cho đến lúc này, khi anh bắt đầu dọn dẹp hành lý chuẩn bị trở về Giang Bắc, anh mới phát hiện ra mình chẳng có gì để dọn dẹp cả.
Nghĩ tới nghĩ lui, nên... dọn dẹp nhất chính là lòng anh mà thôi.
Nên dọn dẹp thế nào đây? Điều này khiến cho bác sĩ Lục bắt đầu phải hoang mang.
Để lại xe cho Văn Thố, bà chủ nhiệt tình thay Lục Viễn tìm một đám du khách đồng ý tiện đưa Lục Viễn rời khỏi Hãn Văn.
Lục Viễn không ngờ người giúp anh lại là A Lệ Na, "bạn gái tin đồn" của Vạn Lý.
A Lệ Na mặc một bộ trang phục dân tộc đặc biệt, mắt to mày rậm, mắt sâu, nhìn rất giống người ngoại quốc, tóc tết sam, trang phục dân tộc nhìn rất đặc sắc, truyền thống lại không hề lỗi thời.
"Anh Lục, chị A bảo tôi đưa anh đi, nghe nói anh sắp rời khỏi đây." Một giọng nói dễ nghe vang lên, hòa với nụ cười rạng rỡ.
Lục Viễn đặt túi nhỏ trên tay xuống, xoay người rót cho cô một cốc nước: "Uống chút nước đã."
A Lệ Na cũng không khách khí, uống mấy ngụm nước, liếc mắt nhìn đồng hồ: "Bọn họ vẫn còn ăn cơm, chắc phải một lát nữa mới đi, hay tôi đưa anh đi trước nhé?"
Lục Viễn xách túi của mình lên, chần chừ một lát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!