Văn Thố bị lạc đường nên vẫn còn ở trong trạng thái hỗn độn và phức tạp. Từ khi vào núi tới bây giờ, cô luôn có một cảm giác rất kỳ lạ.
Nơi này là nơi Vạn Lý đã qua đời, đối với cô mà nói thì phải là nơi rất đặc biệt, nhưng cô lại không có một cảm giác gì với nơi này. Giống như một du khách bình thường, trông thấy phong cảnh đẹp sẽ dừng chân ở lại, chỉ vậy thôi.
Lục Viễn lại nghĩ nhiều cho cô, thấy một thứ hoa cỏ lạ thường sẽ cẩn thận một chút, sợ sẽ làm tổn thương cô.
Sau khi vào trong núi, áp lực đối với cô lại càng lớn hơn, có lẽ trước sau đều nghĩ thầm thấy không yên lòng, cuối cùng bây giờ thậm chí còn lạc đường.
Bởi vì anh quá lo lắng, cứ lo rằng vùng rừng núi này sẽ khiến cô nhớ lại những quá khứ bi thương, cảm xúc trước đây lại ùa về.
Văn Thố hiểu sự quan tâm lo lắng của anh, rất cảm kích anh đã bảo vệ cô như vậy.
Lạc đường ở trong núi sâu, Văn Thố đã từng xem bản đồ rất nhiều lần, thậm chí đã gần như thông thuộc đoạn đường này, cô biết nếu thực sự đã lạc đường rồi, sau khi trời tối sẽ vô cùng nguy hiểm. Nhưng có Lục Viễn ở bên cạnh, cô lại không cảm thấy sợ hãi chút nào.
Cô ngồi trên ghế phụ, nhìn qua gương chiếu hậu thấy Lục Viễn đang nói chuyện với người nào đó, không biết đã xảy ra chuyện gì, anh nói một lúc lâu rồi mà chưa quay trở về, Văn Thố tò mò liền xuống xe.
Cả đời này Văn Thố cũng nghĩ rằng đến đây lại gặp được Vạn Lý, Vạn Lý vẫn còn sống.
Đứng ở giữa hai chiếc xe, chen chúc giữa một nhóm người, anh mặc một bộ trang phục cũ kĩ, da cũng không nhìn ra đó vốn là da người nữa, nhưng đôi mắt ấy, vẫn là ánh mắt sắc bén ngày trước.
Toàn thân Văn Thố toát mồ hôi lạnh, cô không biết nên hình dung cảm xúc thật sự của mình lúc này, cô nắm chặt lòng bàn tay, móng tay bấm vào da thịt cũng không còn cảm thấy đau.
Cô tiếp tục tiến đến hai bước, hoài nghi mà xác định, kích động mà kiềm chế gọi một tiếng: "Vạn Lý?"
Một tiếng gọi này đã khiến hai người đàn ông trước mặt cô đều ngẩn ra.
Không khí chợt lạnh lẽo như có sương đêm, nháy mắt liền biến mất, mấy giây sau, Lục Viễn chậm rãi quay đầu lại, mặt không biểu cảm nhìn Văn Thố: "Em vừa nói cái gì?"
Văn Thố nhìn Lục Viễn, rồi lại nhìn người đàn ông vẫn yên lặng không nói một lời, run rẩy hỏi: "Vạn Lý, anh không nhận ra em sao?"
Lục Viễn vẫn thấy khó tin: "Văn Thố, em có chắc chắn là không nhận lầm đấy chứ?" Anh lui một bước: "Người này là Chu ca mà?"
Văn Thố không trả lời Lục Viễn, chỉ đi lên phía trước, mặt đối mặt với người đàn ông đứng đó, cô nắm lấy tay áo của anh, ép hỏi từng câu: "Nói chuyện với em đi Vạn Lý, anh không nhận ra em phải không?"
Cô lắc cánh tay người đó, nhưng anh chỉ bình tĩnh nhìn cô, đáy mắt chỉ có sự bình tĩnh và thờ ơ. Văn Thố nhìn hình ảnh phản chiếu trong mắt anh chỉ thấy mình như sắp ngã gục xuống.
Thấy mình như vậy, nhưng anh lại hoàn toàn không có phản ứng. Văn Thố nhìn người đàn ông quen thuộc trước mặt, nhìn gương mặt này rất gần gũi nhưng cô bắt đầu hoài nghi. Đây là Vạn Lý của cô sao? Vạn Lý của cô sao có thể nhìn cô xa lạ như vậy? Sao lại có thể?
Trước mắt cô dần trở nên mơ hồ, trong lòng vô cùng đau xót, từ khi anh "qua đời" đến nay, Văn Thố không biết rốt cuộc mình đã sống lại thế nào.
"Anh bị mất trí nhớ rồi phải không?" Cổ họng Văn Thố nghẹn ngào: "Trong phim truyền hình thường như vậy mà. Có phải anh mất trí nhớ rồi không, quên mất em là ai, cho nên mới không trở về tìm em?"
Cô kéo chuỗi vòng trên tay mình ra, giơ cánh tay đầy vết thương cho anh nhìn: "Vạn Lý, anh có biết sau khi anh chết, đã bao nhiêu lần em muốn đi theo anh, sao anh có thể quên em chứ? Sao anh lại không trở về tìm em?"
Cổ tay thon gầy trắng trẻo của Văn Thố khắp nơi đều là những vết sẹo xấu xí, điều đó chứng minh tình cảm của cô với Vạn Lý.
Người đó chỉ nhíu mày, Văn Thố nổi giận, cầm lấy cánh tay anh: "Anh không nhớ sao? Em là Văn Thố đây mà!"
"Xin lỗi!" Người đó nói với giọng địa phương mang theo chút giọng phổ thông, nói: "Tôi không phải là người cô đang nói, tên tôi không phải là Vạn Lý, tôi tên là Chu Đại Hải."
"Anh đang nói mớ cái khỉ gì đây!" Văn Thố thế nào cũng không chịu tin vào mắt mình, cô nắm vạt áo người đó, kích động và tức giận: "Anh nhất quyết không thừa nhận phải không? Vạn Lý, sao anh lại độc ác như vậy hả?"
Những người xung quanh nhất thời không hiểu rõ ràng lời nói của cô, sau đó liền hiểu ra, vội vàng kéo hai người ra, nói khéo: "Cô gái à, có lẽ là cô đã nhận lầm người rồi."
"Đúng vậy, Chu ca là người dẫn đường cho chúng tôi, là người ở đây mà."
"...."
Lục Viễn tới kéo Văn Thố ra, đề phòng cô lại quá kích động nữa, anh ôm lấy Văn Thố, lui từng bước về phía sau, anh an ủi nhẹ nhàng bên tai cô: "Văn Thố, em đừng kích động, chỉ là em quá mệt mỏi thôi, Vạn Lý đã chết, em nhận lầm người rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!