Văn Thố chợt cảm thấy khổ sở. Cô vốn nghĩ rằng thế giới này rất ấm áp, an toàn, từ đó mới có thể chứa đựng được sự ích kỷ, tự do và cố chấp của cô. Nhưng trên đoạn đường tới đây, rốt cuộc cô cũng hiểu, cái thế giới này còn đen tối và tồi tệ hơn nhiều so với tưởng tượng của cô, có người phải đấu tranh để sinh tồn, cũng có người xấu xa luôn ôm ý định hại người. Rất nhiều chuyện cô không thể thay đổi được, chỉ có thể sống dè dặt hơn thôi.
Tình hình đấu đá trước mắt khiến Lục Viễn hoàn toàn rơi vào tình thế đề phòng, anh xoay người lại ôm chặt lấy Văn Thố, dùng nhiệt độ cơ thể là lá chắn duy nhất giờ phút này cho Văn Thố. Nhưng điều này lại làm cho Văn Thố cảm thấy không sợ hãi chút nào. Văn Thố đưa tay ôm chặt lấy hông Lục Viễn, cô cảm nhận được lưng anh đang run lên, mặc dù anh không nói gì, nhưng Văn Thố biết giờ phút này anh vô cùng khẩn trương.
Văn Thố nhón chân lên, hỏi bên tai Lục Viễn: "Nếu chẳng may tôi mắc căn bệnh đó, anh có còn thích tôi không?"
Lục Viễn nhìn kĩ từng nét từng nét trên gương mặt của Văn Thố. Văn Thố có thể nhìn thấy hình bóng của mình trong ánh mắt của anh.
Ánh mắt anh kiên định, không một tia do dự trả lời: "Vậy em hãy truyền cho tôi, như vậy em sẽ không phải lo tôi không thích em nữa."
Nói xong, Lục Viễn ôm chặt Văn Thố hơn, giọng anh lúc này rất dịu dàng, "Văn Thố, đừng sợ, dù ở đâu, dù có xảy ra chuyện gì, tôi cũng không rời xa em."
"..."
Mấy tên say rượu đi từ trong nhà ra, từng bước đi về phía Lục Viễn và Văn Thố. Khi Văn Thố nhắm mắt lại, nghĩ rằng thế nào cũng không chạy thoát, đột nhiên nghe một tiếng loảng xoảng rất lớn. Ngay sau đó đèn treo tường trên hành lang bị Nghiêm Văn Trì đá vỡ.
Ánh sáng hành lang mất dần, dù là sự sợ hãi, hung hãn, tò mò hay là vẻ trầm tĩnh cũng dần lờ mờ trong ánh sáng ở đó.
Lúc này, Nghiêm Văn Trì nhìn rất đáng sợ, tay phải hắn cầm một miếng đèn bị vỡ, từng bước đi về phía tên say rượu kia.
Thời gian chợt dài đằng đẵng, Nghiêm Văn Trì đi từ từ đến, hô hấp của Văn Thố cũng trở nên nhanh hơn. Nhìn hắn đi giống như thần chết địa ngục đến tuyên cáo tử hình rất đáng sợ.
"Tao đã nói với mày rồi, đừng động đến họ, mày không muốn sống nữa phải không?"
Nét mặt của Nghiêm Văn Trì khiến người đàn ông kia sợ hãi, không tự chủ lui về phía sau một bước, hắn cau mày, bộ dạng khó tin: "Bây giờ mày vì hai người kia mà động đến tao? Mày đừng quên lần này chính là mày ra tay trước."
Nghiêm Văn Trì cười lạnh, giọng nói lạnh lẽo chết người: "Đúng, bởi vì tao vốn không muốn sống." Hắn dừng lại rồi hỏi: "Vậy mày có muốn thử không?"
Dáng vẻ kiên quyết của Nghiêm Văn Trì đã hù sợ mấy tên kia, bọn họ đồng loạt lui về phía sau mấy bước, hơn nữa còn có mấy người nữa đi ra ngoài, nhìn đèn trên tường bị vỡ cũng đã hơi tỉnh rượu, thấy khung cảnh trước mắt sợ ngẩn người ra. Vội vàng tiến lên ngăn cản.
"Đều là anh em với nhau, uống say làm loạn thôi mà."
"Bạn của Văn Trì thì để Văn Trì chiêu đãi, chúng ta tiếp tục chơi của chúng ta thôi."
"..."
Cứ như vậy, một màn kịch náo loạn kết thúc, tất cả mọi người trở lại phòng mình, người đàn ông xung đột với Nghiêm Văn Trì vào phòng cuối cùng, khi hắn đóng cửa, Văn Thố nhìn thấy ánh mắt nổi giận đỏ rực lên của hắn.
Hắn đóng sập cửa lại, sau một tiếng vang lớn, rốt cuộc trong hành lang cũng hoàn toàn yên tĩnh trở lại.
Ánh sáng ở hành lang lờ mờ tối, ba người vẫn đứng yên không di chuyển, hồi lâu không nói gì. Cuối cùng, Lục Viễn phá vỡ sự yên lặng: "Tay của anh chảy máu rồi, đến phòng chúng tôi băng bó lại thôi."
Lúc này Nghiêm Văn Trì mới phát hiện miếng thủy tinh đã cứa vào da thịt anh ta, cũng không nói gì, theo Lục Viễn và Văn Thố vào phòng.
Văn Thố rót cho hắn một cốc nước nóng. Lục Viễn vào trong tìm hộp cứu thương, đặt trên bàn trước mặt Nghiêm Văn Trì.
Nghiêm Văn Trì liếc nhìn, vô dụng, chỉ lấy tay che miệng vết thương, cẩn thận để máu không chảy ra.
"Xin lỗi, tôi đã dọa hai người rồi." Gương mặt anh tuấn của Nghiêm Văn Trì không có biểu cảm gì, chỉ cảm thấy nhợt nhạt hơn bình thường.
Giờ phút này Văn Thố rất muốn nói gì đó, nhưng lời nói đến miệng rồi, trong đầu lại trở nên trống rỗng, ngập ngừng mãi, Văn Thố chỉ nói ra một câu "Cảm ơn".
"Chỗ này không tốt đẹp gì đâu." Nghiêm Văn Trì nói: "Hai người nên nhanh chóng chuyển đi, ít nhất là đổi phòng đi."
Hắn quay đầu lại, nhìn lướt qua căn ngục tình thú, Lục Viễn và Văn Thố đều đỏ mặt, nhưng hắn lại không có biểu cảm gì.
"Mễ Đặc Thác Duy là một nơi rất phức tạp, có người tới để rửa tội, có người tới phóng túng, có người lại tới để chịu chết." Nghiêm Văn Trì tự giễu cười: "Tôi là loại thứ ba. Tôi không phải người tốt, dù sao mình cũng sẽ chết, luôn muốn kéo người khác chết theo."
Văn Thố nghe hắn nói tiêu cực như vậy, không tự chủ nhíu mày: "Tôi có lên mạng tra. Bệnh này mặc dù không thể chữa khỏi, nhưng có thể khống chế được. Rất nhiều người đã trị liệu rất tốt, có thể sống đến năm, sáu mươi tuổi, tại sao nhất định phải nghĩ tiêu cực như vậy chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!