Chương 34: (Vô Đề)

Văn Thố ngẩn người ra, sau đó nhìn về phía người đàn ông kia, vừa quay đầu nhìn về phía Lục Viễn: "Bây giờ anh bắt đầu biết nói đùa rồi hả?"

Lục Viễn không nói gì, mặt nghiêm nghị, ngược lại người đàn ông kia nhếch khóe miệng cười: "Tôi cũng hy vọng là bệnh viện đang nói đùa với tôi."

"Xin lỗi, tôi không có ý đó." Văn Thố biết mình đã nói sai, nhanh chóng giải thích, "Tôi chỉ là chưa từng gặp phải người mắc bệnh này, cho nên..."

"Không sao." Hắn đổi miếng bông khác, nghiêm trọng mang chút vẻ cay đắng và bình tĩnh: "Phản ứng của hai người cũng khá tốt. Ít nhất không đến nỗi chạy trốn."

Văn Thố và Lục Viễn nhìn nhau, đáy lòng chợt vô cùng mâu thuẫn. Đây là lần đầu tiên đụng phải một người khiến cho hai người đều thấy khó xử.

Thật ra, Văn Thố không hề kỳ thị những người mắc bệnh này, nhưng cô vẫn cảm thấy sợ. Ở xã hội này, người ta có thể bị lây nhiễm Ebola rồi chết đi, nhưng nếu mắc bệnh HIV

- AIDs, người đó sẽ cứ sống để người khác coi đó không chỉ là bệnh truyền nhiễm, mà còn kèm theo rất nhiều lời bàn tàn khó chịu xung quanh.

Giống như suy đoán lúc này của Văn Thố đối với người đàn ông kia.

Cô không dám lại gần hắn, cũng biết thời điểm này không thích hợp để chạy trốn. Cô chỉ biết ngây người ra ngồi đó, rồi nhìn về phía Lục Viễn. Lúc này Lục Viễn cũng rất khẩn trương, nhưng biểu hiện của anh vẫn bình tĩnh hơn Văn Thố.

Lục Viễn hiểu tình hình trước mắt cũng không thích hợp để chú ý tới những chuyện lung tung kia, anh nghĩ đến lượng đồ ăn nước uống và xăng dầu còn lại, nói với hai người: "Vừa rồi tôi đã gọi điện thoại báo cảnh sát, không biết bọn họ có nghe thấy hay không, chúng ta phải nghĩ đến trường hợp xấu nhất. Trong xe chúng ta có thức ăn chắc chống đỡ được bốn năm ngày, nước có thể uống trong một tuần."

Anh quay đầu lại hỏi người đàn ông kia, "Anh thì sao?"

Hắn tự cầm băng dính băng bó lại vết thương trên trán, sau đó bình tĩnh đáp: "Trong xe tôi có một bộ đàm. Tôi đã báo cho cảnh sát, hôm nay sẽ có người tới cứu chúng ta rồi."

"Thật sự cảm ơn anh." Lục Viễn và Văn Thố đồng thời thở phào nhẹ nhõm, nói cảm tạ về phía người đàn ông.

Như anh ta đã nói, sau mấy tiếng, đội cứu hộ đã tới đây, họ vượt những ngọn núi hiểm trở đến cứu ba người ra ngoài, nhưng đất đá đã chắn hết đường đi, xe của họ phải chờ dọn dẹp lại đoạn đường nay mới có thể lấy được ra.

Sau khi được cứu trợ, ba người đồng loạt ngồi nghỉ ngơi, người đàn ông kia ngồi cách xa ra, cũng không nói chuyện với bất cứ ai. Nhân viên cứu hộ thấy đầu hắn bị thương, nói muốn đưa hắn đi bệnh viện, lại bị hắn đẩy ra.

Xe cứu hộ đưa ba người trở về thị trấn gần nhất. Đến nơi, Văn Thố và Lục Viễn vốn là muốn cảm ơn người đàn ông kia, ai ngờ đội cứu hộ đi không bao lâu, anh ta cũng biến mất tăm.

Đối với người đàn ông kỳ lạ kia, Văn Thố hồi tưởng lại tất cả chợt thấy bồi hồi, cô hỏi Lục Viễn: "Nếu như tôi cũng mắc bệnh đó, anh còn muốn ở bên cạnh tôi không?"

Lục Viễn nhíu mày, gõ lên đầu Văn Thố một cái: "Không cho nói hươu nói vượn, tự nguyền rủa mình như thế."

Đúng, đây chỉ là một giả thiết cũng khiến người ta cảm thấy sợ hãi. Thật không biết rằng người đàn ông kia sẽ tiếp tục chịu đựng thế nào nữa.

Ở trong thị trấn một đêm, đến sáng Văn Thố và Lục Viễn tiếp tục lên đường. Từ trong thị trấn đến Mễ Đặc Thác Duy, mỗi ngày có ba tuyến xe. Hai người đi tuyến đầu tiên buổi sáng.

Sau năm tiếng, hai người yên ổn đến Mễ Đặc Thác Duy. Mễ Đặc Thác Duy là nơi nổi tiếng nhất ở Hãn Văn. Cách đồi Nhậm Thác Tể không còn xa, nhìn ra xa có thể thấy rõ hai mặt của "Thánh sơn".

Hai người quyết định buổi chiều lại xuất phát đi đồi Nhậm Thác Tể. Đây là đích cuối cùng của đoạn đường này. Từ Giang Bắc tới đây, xảy ra nhiều chuyện như vậy, cũng gặp rất nhiều người, hai người đi cùng nhau, sau đó xe cũng mất rồi, lại yên ổn đến được đồi Nhậm Thác Tể, đây là khó khăn, cũng là duyên phận.

Văn Thố đứng ở trước cổng Mễ Đặc Thác Duy, lấy tay che ánh mặt trời sáng chói, nhìn ra xa về phía Thánh sơn, nội tâm chợt thấy vô cùng phức tạp như gặp phải một cơn sóng lớn.

Ba năm trước, Vạn Lý đã từng đi qua đoạn đường này, sau đó vĩnh viễn chôn cất ở nơi đây. Cho dù là ngoài ý muốn hay là dự tính trước, cuối cùng anh vẫn ngủ say ở nơi này.

Vạn Lý rời khỏi thế gian này đối với cô mà nói là đả kích trí mạng, cô từng cho rằng mình sẽ không thể có dũng khí tiếp tục sống nữa. Nhưng trời cao đã để cho cô gặp được Lục Viễn. Sự gặp gỡ trong cuộc sống thật sự quá kỳ diệu, khi ta cảm thấy tất cả đều kết thúc, đột nhiên lại bắt đầu có một sự xuất hiện hoàn toàn mới.

Lục Viễn là người đã khích lệ cô, làm cho cô hoàn toàn bớt đi sự lo lắng, hai người đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, khiến cô hiểu được một cuộc sống đích thực không có gì khác, chỉ có sống thật tốt mà thôi.

Văn Thố đứng yên thật lâu, cho tới khi Lục Viễn vỗ vai cô, cô mới thức tỉnh lại.

"Nghĩ gì thế?" Lục Viễn hỏi.

Văn Thố khẽ mỉm cười: "Nghĩ là tôi có nuôi mèo, đã lâu rồi không gặp chúng, nên tôi rất nhớ chúng nó."

"Không ngờ một người tàn nhẫn như cô mà cũng nuôi mèo." Lục Viễn vuốt cằm nói: "Tôi vẫn cho là người con gái hiền lành mới nuôi mèo chứ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!