Chương 33: (Vô Đề)

Văn Thố xắn tay áo lên rồi đi tới, Lục Viễn nhanh chóng giữ cô lại: "Cứ đằng đằng sát khí như vậy làm gì hả?"

"Anh không nhìn thấy có một chiếc xe cứ đi theo chúng ta sao?"

Lục Viễn nhíu mày, quay đầu nhìn người đàn ông kia, nhớ tới lời hắn vừa nói, "Cô lại muốn đến đó trêu hoa ghẹo nguyệt hả?"

Văn Thố mắng vào mặt anh: "Anh mới trêu hoa ghẹo nguyệt ấy." Nói xong lại tiếp tục phản bác: "Cái mặt người này mà có thể trêu hoa ghẹo nguyệt sao, gọi là ruồi nhặng thì đúng hơn."

"Cô nói tôi là phân cho nên mới đi trêu ruồi nhặng sao?" Lục Viễn liếc nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc nhưng chỉ giống như bỡn cợt: "Bây giờ cô nói chuyện càng ngày càng không thể ngăn cản phải không?"

"Muốn ngăn cũng không ai ngăn được đâu." Văn Thố nói rồi không để ý tới anh, xoay người chuẩn bị dọn dẹp người đàn ông kia.

Lục Viễn bất đắc dĩ kéo cô lại: "Đừng náo loạn nữa, thật đúng là muốn quậy đến chết người ta hả?"

Văn Thố cười lớn: "Sao anh biết vậy, người ta là muốn theo đuổi tôi, không thấy sao?"

Lục Viễn nghe cô nói vậy, càng thấy khó chịu: "Không phải tôi cũng đang theo đuổi cô sao?"

Văn Thố bĩu môi, cố làm dáng vẻ chê bai: "Người khác theo đuổi tôi còn có xe hơi. Anh chỉ có duy nhất một cái xe máy còn bị người ta lấy mất."

Lục Viễn bị chế nhạo, thấy không phục, nắm tay Văn Thố, cố gắng giải thích: "Thật ra thì tôi cũng là một người có tiền đấy."

"Cái gì?"

"Nhà tôi có một nhà máy mỏ đá. Tôi không có hứng thú nên mới không nhận."

Văn Thố không ngờ Lục Viễn lại nói dối trắng trợn như vậy, cười lớn: "Được, chọc anh thôi, khiến một bác sĩ bảo thủ như anh phải nói dối như vậy, tôi cũng thật lợi hại, ha ha ha."

Văn Thố không chút do dự, đi tới chỗ người kia, để lại Lục Viễn đứng tại chỗ lẩm bẩm.

Văn Thố dừng lại bên cạnh chiếc xe hơi, ánh mắt lạnh nhạt nhìn chằm chằm người đàn ông kia: "Anh bị trúng gió rồi hả, vẫn đi theo tôi sao?"

Người đàn ông kia nhìn Văn Thố, khóe miệng nhếch lên, giọng nói trầm thấp êm tai: "Còn có thể là vì sao đây, là do cô rất xinh đẹp."

"Oh, cũng có mắt nhìn đấy." Văn Thố gật đầu một cái, ngay sau đó lạnh lùng nói: "Nhưng tôi thấy anh rất phiền phức, anh nói như vậy thì phải làm sao giờ?"

Anh ta nhún vai, cho dù Văn Thố nói rất vô tình nhưng vẫn không hề tức giận, "Không sao, tôi thấy cô không phiền là đủ rồi."

Văn Thố cứng họng, không ngờ gặp phải một cái đuôi. Cô trừng mắt nhìn, cũng đáp trả lại hắn, "Thật tùy tiện, cứ như chó lang thang, thấy người ta lại đi theo."

Văn Thố xoay người lại, kéo Lục Viễn lên xe.

Lục Viễn hỏi: "Có chuyện gì xảy ra thế? Giải quyết xong chưa? Hắn là ai vậy?"

"Không biết." Văn Thố lái xe đi, "Hắn muốn đi theo thì đi theo thôi."

"Cô qua đó nói với hắn một lúc, cũng không giải quyết được à?"

Văn Thố cười: "Tôi thấy nhiều người theo đuổi cũng không có sao, tại sao phải giải quyết chứ?"

Lục Viễn không đồng ý: "Này, tôi còn chưa đủ hả? Tôi thấy người này có vẻ rất có vấn đề."

"Anh có bản lĩnh thì đánh đi!" Văn Thố liếc mắt nhìn anh.

Trong nháy mắt, khí thế của Lục Viễn đã giảm đi phân nửa, ôm chặt chiếc áo khoác quân đội, nhỏ giọng nói: "Tôi không nỡ đánh đâu."

Văn Thố cảm thấy bộ dáng này của anh thật sự rất đáng yêu, không nhịn được quay đầu lại, ôm mặt Lục Viễn cắn một cái.

Lục Viễn thấy như vậy, vẻ mặt rất vui vẻ, nói: "Tôi mới chính là người đang bị trừng phạt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!